Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 80: Kết Thúc — Nhưng Không Phải Tạm Biệt
Tám mươi tuổi.
Đường Hinh nằm trên giường — trong căn nhà ấm cúng.
Xung quanh — con cháu đầy đủ.
⚠️ 1. Giây Phút Cuối
"Mẹ ơi, mẹ còn tỉnh không?" Tần Minh cầm tay bà.
Bà mở mắt — mỉm cười.
"Mẹ tỉnh."
"Mẹ mệt không?"
"Không." bà nói. "Mẹ nhẹ."
"Như gió."
Bà nhìn sang khung ảnh — Tần Triệt đứng cạnh.
"Anh ơi." bà thì thầm. "Em đến đây."
🩸 2. Lời Cuối
Bà nắm tay Tần Minh.
"Con à."
"Mẹ ở đây."
"Mẹ muốn con nhớ — một điều."
"Gì ạ?"
"Yêu thương — không phải sở hữu."
"Mà là — tôn trọng."
"Và bảo vệ — không phải kiểm soát."
"Mà là — để người kia — tự do."
Tần Minh khóc.
"Con nhớ rồi mẹ. Con nhớ rồi."
🔴 3. Đi Về Phía Ánh Sáng
Đường Hinh nhắm mắt.
Khóe miệng — vẫn nụ cười.
Bà thấy — một ánh sáng ấm.
Và trong ánh sáng — có một bóng người.
Đứng đó.
Mỉm cười.
"Anh đây." bóng người nói.
"Em đến rồi." bà thì thầm.
Và bà — bước tới.
Nhẹ nhàng.
Như gió.
🖤 4. Kết Thúc
Phòng yên lặng.
Chỉ còn — tiếng thở dài nhẹ nhõm của Tần Minh.
Và tiếng khóc — của những người ở lại.
Nhưng Đường Hinh — không chết.
Bà về — bên người she yêu.
Sau tám mươi năm — đầy bão tố.
Cuối cùng — bà tìm thấy bình yên.
Bên anh.
Mãi mãi.