Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 79: Đường Hinh — Mười Năm Sau
Mười năm sau khi Tần Triệt mất.
Đường Hinh — bảy lăm tuổi.
Bà đã giao Tập đoàn Đường cho Tần Minh.
Và sống bình yên — bên con cháu.
⚠️ 1. Cuộc Sống Mới
Sáng — tập thái cực quyền.
Trưa — đọc sách.
Chiều — thăm mộ Tần Triệt.
"Anh thấy không?" bà nói với bức ảnh trên bàn thờ. "Em vẫn khỏe."
"Minh giỏi lắm. Tập đoàn — tăng gấp đôi."
"Khiết có hai con rồi. Lưu Vân hạnh phúc."
"Em không cô đơn — vì anh luôn ở đây." bà chỉ tim.
🩸 2. Kỷ Niệm
Bà mở một hộp cũ.
Bên trong — chiếc quần lót (đã cũ) — ngày bà đứng trước mặt anh.
Bà cười.
"Anh từng nói — dù em cởi hết quần áo — anh cũng không cứng được."
"Nhưng anh đã sai." bà thì thầm. "Anh cứng — vì em."
"Suốt đời."
Bà đặt lại vào hộp — như cất một báu vật.
🔴 3. Tần Minh Hỏi
"Mẹ ơi." Tần Minh ngồi xuống cạnh. "Mẹ có buồn không?"
"Mẹ có." bà thú nhận. "Mỗi ngày."
"Nhưng mẹ cũng vui."
"Vì mẹ có anh. Có gia đình."
"Và mẹ có — ký ức về bố."
"Ký ức — không bao giờ mất đi."
"Nó sống — trong em, trong con, trong cháu."
🖤 4. Sự Bình Yên Thật Sự
Đêm đó, Đường Hinh nằm — nhắm mắt.
Bà không sợ chết.
Bởi vì bà biết — anh đợi bà.
"Anh đợi em nhé." bà thì thầm. "Em sắp đến rồi."
"Không vội." bà mỉm cười. "Để em — nhìn con cháu lớn lên thêm chút."
"Rồi em sẽ đến — bên anh."