Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 78: Tần Triệt Rời Đi — Nhẹ Như Gió
Bảy mươi lăm tuổi.
Một sáng mùa đông.
Tần Triệt không thức dậy.
⚠️ 1. Phát Hiện
Đường Hinh mở mắt — thấy anh nằm im.
"Anh?" bà gọi.
Không trả lời.
Bà chạm vào mặt ông — đã lạnh.
Bà không gào.
Không khóc ầm.
Chỉ — ngồi xuống bên giường.
Cầm tay ông.
"Anh đi rồi." bà thì thầm. "Nhẹ nhàng — như gió."
🩸 2. Tang Lễ
Tang lễ của Tần Triệt — đơn giản.
Không phô trương.
Chỉ gia đình, bạn bè thân thiết.
Tần Minh đọc điếu văn:
"Cha tôi — không phải anh hùng."
"Nhưng ông ấy — là người đàn ông tốt nhất tôi biết."
"Ông ấy dạy tôi — yêu thương, không phải sở hữu."
"Và bảo vệ — không phải kiểm soát."
Đường Hinh ngồi dưới — gật gù.
"Đúng rồi con." bà thì thầm. "Cha con — đúng như vậy."
🔴 3. Nỗi Đau
Đêm sau tang lễ.
Đường Hinh nằm một mình — trên chiếc giường rộng.
Bên cạnh — vắng bóng anh.
"Anh nói — anh sẽ ở bên em." bà thì thầm vào bóng tối. "Anh hứa — dù ở kiếp sau."
"Nhưng anh đi trước — không đợi em."
Bà khóc — lần đầu tiên — từ khi gặp anh.
Khóc như một đứa trẻ — mất người duy nhất.
🖤 4. Lá Thư Ông Để Lại
Sáng hôm sau, bà tìm thấy một phong bì — dưới gối.
*"Hinh thân yêu,*
*Nếu em đọc thư này — anh đã đi rồi.*
*Đừng buồn quá.*
*Anh đã sống — một đời đầy đủ.*
*Vì có em.*
*Vì có Minh.*
*Vì có gia đình này.*
*Anh hứa — sẽ đợi em.*
*Ở kiếp sau.*
*Yêu em — mãi mãi.*
*Triệt."*
Bà ôm lá thư — như ôm anh.