Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 77: Lời Hứa Trước Khi Gió Đổi Mùa
Tần Triệt — bảy mươi hai tuổi.
Sức khỏe suy giảm rõ rệt.
⚠️ 1. Cuộc Trò Chuyện Cuối
Một chiều thu, ông gọi Đường Hinh lại.
"Em ngồi đây." ông chỉ ghế cạnh.
"Anh có chuyện muốn nói."
"Gì?"
"Anh muốn — nói lời xin lỗi."
"Xin lỗi gì?"
"Vì đã từ chối em — ngày đó."
"Ngày em đứng trước mặt anh — chỉ mặc quần lót?"
Ông cười.
"Đúng. Ngày đó."
🩸 2. Lời Xin Lỗi
"Anh xin lỗi — vì đã lạnh lùng."
"Anh xin lỗi — vì đã làm em đau."
"Nhưng anh không hối hận — vì đã từ chối."
"Tại sao?"
"Vì nếu anh nhận em ngay — anh sẽ không biết — mình thực sự yêu em đến mức nào."
"Và em — sẽ không trở thành — người phụ nữ mạnh mẽ hôm nay."
Đường Hinh lau nước mắt.
"Anh nói nghe — như một bài diễn văn chia tay."
"Không phải chia tay." ông nắm tay bà. "Là — nhìn lại."
🔴 3. Lời Hứa
"Anh hứa." ông nói. "Dù có chuyện gì — anh sẽ ở bên em."
"Dù là — trong giấc mơ."
"Dù là — ở kiếp sau."
"Anh sẽ tìm em — lần nữa."
"Và lần này — anh sẽ không từ chối."
"Bởi vì anh biết — em là điều tốt nhất — từng xảy ra với anh."
Bà ôm ông — khóc như mưa.
"Em cũng hứa." bà thì thầm. "Ở kiếp sau — em sẽ không cởi quần áo trước mặt anh."
"Em sẽ để anh — tự mở."
Ông bật cười — lần đầu tiên sau nhiều tháng.
"Em vẫn táo bạo — như ngày nào."
🖤 4. Hoàng Hôn Cuối
Họ ngồi bên cửa sổ — nhìn hoàng hôn màu đỏ cam.
"Đẹp không?" ông hỏi.
"Đẹp." bà nói. "Như ngày chúng ta gặp nhau."
"Ngày đó — em trắng nõn, chỉ mặc quần lót."
"Anh nói vậy — trước mặt con cái được à?"
"Chúng nó không nghe đâu."
Cả hai — cười.
Trong ánh chiều tà — hai bóng già nua nhưng vẫn bên nhau.