Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 72: Lâm Trung Thành Qua Đời
Một tháng sau lá thư.
Lâm Trung Thành — chết trong tù.
Không ai đến nhận xác.
⚠️ 1. Tin Tức
"Cụ già chết — không người thân." báo chí đưa tin ngắn gọn.
Không phúng điếu.
Không tang lễ.
Chỉ — một cái quan tài đơn giản — chôn ở nghĩa trang nghèo.
Đường Hinh đọc tin — không vui mừng.
Cũng không buồn.
Chỉ — trống rỗng.
"Em ổn không?" Tần Triệt hỏi.
"Em không biết." cô thú nhận. "Em tưởng — khi hắn chết — em sẽ thấy nhẹ lòng."
"Nhưng em không thấy gì cả."
"Vì thù hận — không phải gánh nặng."
"Mà là — part of em."
"Giờ nó biến mất — em thấy mình trống trải."
🩸 2. Bài Học
Anh ngồi xuống cạnh cô.
"Em biết không?" anh nói. "Khi anh tha thứ cho cha em — anh cũng thấy vậy."
"Sự thù hận — là năng lượng."
"Khi nó mất đi — ta thấy yếu đi."
"Nhưng thực ra — ta mạnh lên."
"Bởi vì ta không còn tiêu tốn sức — vào hận thù."
Cô nhìn anh.
"Anh luôn nói đúng."
"Không." anh cười. "Anh chỉ nói — những gì em cần nghe."
🔴 3. Nghĩa Trang
Họ đến nghĩa trang — nơi Lâm Trung Thành chôn.
Không phải để khóc.
Mà để — đóng lại.
Đường Hinh đặt một bông hoa trắng lên mộ.
"Ông đã thua." cô thì thầm. "Nhưng em không ghét ông nữa."
"Em chỉ — thương hại ông."
"Vì ông — đã mất tất cả — vì tham vọng."
🖤 4. Kết Thúc Thật Sự
Khi họ rời đi.
Tần Triệt nắm tay cô.
"Giờ — chúng ta thực sự tự do."
"Đúng." cô siết tay anh. "Tự do."