Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 61: Ba Năm Sau — Những Đứa Trẻ Lớn Lên
Ba năm trôi qua kể từ ngày Lâm Trung Thành bị tước đoạt hoàn toàn mọi quyền lực.
Tần Minh — con trai Đường Hinh và Tần Triệt — đã mười ba tuổi.
Cậu bé cao lớn, thông minh, và mang sự điềm tĩnh của cha.
Tần Khiết — em chồng Đường Hinh — đã hồi phục phần lớn.
Anh mở một xưởng gỗ nhỏ, sống đơn giản, và bắt đầu cười trở lại.
⚠️ 1. Buổi Sáng Bình Thường
Bảy giờ sáng.
Đường Hinh bước vào bếp — thấy Tần Triệt đang chiên trứng.
"Anh nấu à?" cô mỉm cười.
"Minh bảo — muốn ăn trứng chiên của bố."
"Cậu bé này — càng ngày càng giống anh."
"Hy vọng không giống anh ở chỗ — từ chối người mình yêu."
Cô đánh nhẹ vào vai anh.
"Anh chưa bao giờ từ chối em."
"Anh chỉ — trì hoãn."
🩸 2. Tần Minh — Thiếu Niên
"Mẹ ơi!" Tần Minh chạy xuống cầu thang. "Con muốn thi vào trường quân sự!"
Đường Hinh đứng im.
"Trường quân sự?"
"Đúng."
"Tại sao?"
"Vì con muốn — bảo vệ gia đình."
"Giống bố."
Tần Triệt đặt đĩa trứng xuống bàn, nhìn con trai.
"Con chắc chưa?"
"Chắc."
"Vậy bố ủng hộ."
🔴 3. Nỗi Lo Của Người Mẹ
Khi Tần Minh đi học, Đường Hinh ngồi xuống, thở dài.
"Em lo à?" Tần Triệt hỏi.
"Lo."
"Trường quân sự — nguy hiểm."
"Nhưng đó là lựa chọn của con trai chúng ta."
"Anh có lo không?"
"Lo." anh thú nhận. "Nhưng anh tự hào — hơn là lo."
"Vì con trai anh — không chạy trốn trước trách nhiệm."
🖤 4. Bóng Tối Chưa Tan Hẳn
Đêm đó, Đường Hinh nằm không ngủ.
"Anh còn thức không?" cô thì thầm.
"Còn."
"Em có cảm giác — mọi chuyện chưa kết thúc."
"Tại sao em nghĩ vậy?"
"Vì Lâm Trung Thành — hắn ta không bao giờ thực sự đầu hàng."
"Lần cuối anh gặp hắn — trong tù — hắn nói một câu."
"Gì?"
*"Cô nghĩ cô thắng? Tôi có con cháu ở nước ngoài. Và một ngày — chúng sẽ quay lại."*
Tần Triệt siết tay cô.
"Anh cũng nghĩ vậy."
"Nhưng lần này — chúng ta sẵn sàng."