Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 47: Bắt Cóc — Nhưng Không Như Dự Định
Một tuần sau.
Tần Minh biến mất khỏi sân trường.
⚠️ 1. Hoảng Loạn
Đường Hinh nhận điện thoại từ bảo mẫu.
"Minh... Minh mất tích!"
Cô đứng im.
Điện thoại rơi xuống sàn.
Tần Triệt chạy đến.
"Em ổn không?"
"Minh... Minh mất tích!"
Anh siết tay cô.
"Anh đã nói — anh sẽ bảo vệ nó."
"Nhưng hắn nhanh hơn."
🩸 2. Tin Nhắn Đòi Tiền Chuộc
Điện thoại Tần Triệt rung.
*"Con trai anh — đang ở với tôi.*
*Đừng báo cảnh sát.*
*Nếu không — tôi sẽ cắt một ngón tay mỗi giờ.*
*Chờ hướng dẫn."*
Đường Hinh nhìn tin nhắn.
Mặt trắng bệch.
"Anh... làm gì?"
"Anh sẽ giết hắn." Tần Triệt nói — giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ.
🔴 3. Tìm Kiếm
Tần Triệt kích hoạt đội an ninh riêng.
Họ lần theo tín hiệu điện thoại.
"Ở kho hàng cũ." một nhân viên báo.
"Kho hàng nào?"
"Cái mà Lâm Trung Thành dùng — đêm ra tù."
Anh cầm súng.
"Báo cảnh sát." anh nói với Đường Hinh. "Nhưng đừng để họ đến trước tôi."
🖤 4. Đường Hinh Không Ngồi Yên
Cô lấy xe.
"Em đi đâu?"
"Đi cứu con trai em."
"Anh bảo em ở nhà!"
"Anh không phải cha em — để ra lệnh."
Cô lái xe đi.
Tần Triệt nhìn theo — vừa tức, vừa tự hào.
Đó là người phụ nữ anh yêu.
Không bao giờ lùi.