Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 42: Kẻ Đứng Sau Cánh Cửa
Đêm hôm đó, Tần Triệt không về.
Đường Hinh ngồi chờ trong biệt thự.
Mười một giờ đêm.
Cửa mở.
Anh bước vào — áo sơ mi dính máu ở khóe cổ.
"Có chuyện gì?" cô đứng dậy.
"Không có gì." anh tháo cà vạt. "Chỉ là — một cuộc trò chuyện nhỏ."
"Với ai?"
"Với người mà hắn để lại — để canh chừng chúng ta."
⚠️ 1. Cuộc Trò Chuyện Nhỏ
"Anh đánh người?"
"Tôi không đánh." Tần Triệt ngồi xuống sofa. "Tôi chỉ cho họ thấy — ai mới là chủ."
"Họ là ai?"
"Là những kẻ — mà Lâm Trung Thành nuôi dưỡng suốt năm năm trong tù."
"Chúng ta tưởng hắn cô độc." anh cười nhạt. "Nhưng hắn đã xây dựng một mạng lưới — ngay trong nhà tù."
🩸 2. Mạng Lưới Trong Bóng Tối
Tần Triệt mở máy tính, chiếu một bản đồ các mũi tên đỏ.
"Đây là những người — đã giúp Lâm Trung Thành ra tù."
"Một thẩm phán." Đường Hinh đọc. "Một luật sư cấp cao. Một quan chức chính phủ."
"Tất cả — đều nhận tiền từ đâu?"
"Từ một tài khoản ở nước ngoài."
"Tài khoản mang tên gì?"
Tần Triệt im lặng một thoáng.
Rồi nói:
"Mang tên — Đường Trung Sơn."
🔴 3. Cha Cô?
Đường Hinh đứng im.
"Cha em?"
"Không phải cha em hiện tại." anh giải thích. "Mà là — cha em theo huyết thống."
"Cha em — Đường Trung Sơn — không chết năm đó."
"Hắn sống sót. Và hắn — là người đã tài trợ cho Lâm Trung Thành suốt năm năm qua."
Cô lùi lại một bước.
"Không thể nào..."
"Em không nhớ — vụ tai nạn năm đó?"
"Xe của cha em rơi xuống vực."
"Đúng. Nhưng thi thể — không bao giờ được tìm thấy hoàn chỉnh."
🖤 4. Sự Thật Đau Lòng
"Cha em — giả chết."
"Tại sao?"
"Để trốn khỏi Lâm Trung Thành."
"Nhưng cuối cùng — hắn quay lại làm đồng minh với hắn?"
"Không phải đồng minh." Tần Triệt nói. "Mà là — nạn nhân."
"Lâm Trung Thành đã ép cha em — tài trợ cho hắn — nếu không — hắn sẽ giết em."
Đường Hinh ngồi xuống.
Chân run.
"Vậy cha em... vẫn sống?"
"Đúng."
"Và anh biết — từ khi nào?"
"Từ ba năm trước."
"Anh không nói cho em?"
"Vì anh sợ — em sẽ đi tìm ông ấy."
"Và rơi vào bẫy của Lâm Trung Thành."