Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 41: Năm Năm Sau — Giông Bão Mới
Năm năm trôi qua kể từ đám cưới của Đường Hinh và Tần Triệt.
Tần Minh — con trai họ — đã năm tuổi.
Đường Hinh trở thành nữ chủ tịch quyền lực của Tập đoàn Đường.
Tần Triệt — mở rộng đế chế riêng của mình.
Tưởng chừng mọi thứ đã bình yên.
Nhưng bóng tối — chưa bao giờ thực sự rời đi.
⚠️ 1. Buổi Sáng Không Bình Yên
Bảy giờ sáng.
Đường Hinh mở mắt.
Bên cạnh — Tần Triệt đã thức từ lâu.
Anh ngồi xem báo, mày hơi nhăn.
"Có chuyện gì?" cô hỏi, giọng còn mờ.
"Không có gì." anh đáp, nhưng ánh mắt không rời trang tin.
Cô với tay lấy tờ báo.
Dòng tít lớn đập vào mắt:
**"Lâm Trung Thành — Ra Tù Trước Thời Hạn: Sức Khỏe Yếu, Được Ân Xá Đặc Biệt."**
Đường Hinh siết chặt tờ báo.
"Hắn... ra tù?"
"Đúng." Tần Triệt gấp báo lại. "Và tôi không tin — đó là ân xá."
🩸 2. Sự Nghi Ngờ
"Anh nghĩ sao?"
"Tôi nghĩ — có người đã giúp hắn."
"Ai đủ sức?"
"Người mà chúng ta chưa từng nghĩ tới."
Tần Triệt đứng dậy, bước ra cửa sổ.
"Năm năm — hắn nằm trong tù."
"Nhưng bây giờ — hắn ra."
"Và tôi dám chắc — hắn quay lại không phải để nghỉ ngơi."
Đường Hinh nhìn chồng.
Mắt anh — lạnh như băng.
Không phải sợ.
Mà là — cảnh giác.
🔴 3. Tin Nhắn Đầu Tiên
Điện thoại Đường Hinh rung lên.
Số lạ.
Tin nhắn:
*"Chúc mừng gia đình hạnh phúc. Sớm thôi — tôi sẽ đến thăm cháu trai của cô."*
Cô đứng im.
Máu như đông cứng.
"Anh..." cô thì thầm.
Tần Triệt quay lại, thấy sắc mặt cô.
"Tin nhắn gì?"
Cô đưa điện thoại cho anh.
Anh đọc — và siết chặt đến mức knuckle trắng.
"Hắn dám đe dọa con trai chúng ta."
🖤 4. Quyết Định
"Chúng ta phải bảo vệ Minh."
"Đúng." Tần Triệt gật đầu. "Nhưng trước đó — chúng ta phải biết hắn có đồng minh nào."
"Anh có kế hoạch?"
"Có."
"Lần này — chúng ta không chờ đợi."
"Chúng ta tấn công trước."
Đường Hinh nhìn chồng.
Lần đầu tiên sau năm năm — cô thấy anh thay đổi.
Không còn sự mềm mỏng của người cha.
Chỉ còn — kẻ săn mồi.