Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 21: Buổi Sáng Sau Lời Hứa
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu lên chiếc giường nơi hai người đang nằm.
Đường Hinh mở mắt.
Tần Triệt đã thức.
Anh tựa lưng vào đầu giường, nhìn cô.
"Em thức lâu chưa?"
"Mới."
Anh đưa tay vuốt tóc cô.
"Đêm qua em ngủ ngon không?"
"Có."
"Anh thì không."
"Tại sao?"
"Vì anh sợ — sáng mai mở mắt ra — em đã không còn ở đây."
Đường Hinh cười.
"Em ở đây."
"Em hứa rồi."
⚠️ 1. Bữa Sáng Của Hai Người
Hai người ngồi ăn sáng cùng nhau — lần đầu tiên.
"Anh có kế hoạch gì hôm nay?" cô hỏi.
"Gặp Lâm Trung Thành."
"Em đi với anh."
"Không."
"Tại sao?"
"Vì nếu hắn thấy em — hắn sẽ dùng em để đe dọa anh."
"Vậy em ở đây?"
"Ở đây."
"Anh sẽ gọi cho em khi kết thúc."
🩸 2. Cuộc Gặp Với Lâm Trung Thành
Trong biệt thự của Lâm Trung Thành — một tòa nhà cổ kính, xa hoa và lạnh lẽo.
Tần Triệt ngồi đối diện hắn.
Hai người đàn ông — như hai con thú săn mồi.
"Tần Triệt."
"Lâm Trung Thành."
"Lâu rồi không gặp."
"Năm năm."
Tần Triệt nói. "Năm năm — kể từ khi Mộc Lan chết."
🔴 3. Lâm Trung Thành — Người Đàn Ông Già Nhưng Nguy Hiểm
Lâm Trung Thành — 60 tuổi.
Mái tóc bạc.
Đôi mắt sắc bén.
Nụ cười — khó đọc.
"Anh đến để nói gì?"
"Đường Hinh."
Lâm Trung Thành cười.
"Cô gái giống chị tôi."
"Cô ấy — là của tôi."
"Không phải của anh."
"Anh nghĩ vậy sao?"
"Tôi biết."
"Tôi sẽ không để anh đụng đến cô ấy."
🖤 4. Lời Cảnh Báo
"Anh trẻ lắm." Lâm Trung Thành nói.
"Anh nghĩ anh có thể cứu cô ấy?"
"Tôi có thể."
"Anh sai."
"Tôi đã sống 60 năm."
"Tôi đã phá hủy — nhiều người hơn anh nghĩ."
"Đường Hinh — không phải ngoại lệ."
Tần Triệt đứng dậy.
"Chúng ta sẽ xem."
"Anh nghĩ anh có thể làm gì?"
"Phá hủy Lâm gia — từ bên trong."
Lâm Trung Thành cười.
"Được."
"Hãy thử xem."