Truyện Kiếm Hiệp Thần Bí - : Anh em máu thịt
Một tuần sau cuộc gặp với Khôi, cuộc chiến tranh bùng nổ đúng như lời hắn ta dự đoán.
Băng Hổ tấn công đồng thời bảy điểm của Băng Rồng. Minh phải chia quân để bảo vệ từng điểm, và hắn biết rằng đó là điều Hùng muốn - để hắn thất bại.
Đêm thứ ba của cuộc chiến, họ mất đi một điểm quan trọng ở Chợ Lớn. Ba người chết, bảy người bị thương.
Minh biết họ đang thua.
Hắn ngồi trên nóc một tòa nhà, nhìn xuống thành phố đang bốc cháy trong đêm. Tùng leo lên, ngồi xuống cạnh hắn.
"Mày nghĩ sao?" - Tùng hỏi.
"Tụi tao sẽ thua nếu cứ tiếp tục thế này."
"Thì...?"
"Thì tao cần một kế hoạch mới."
Tùng nhìn Minh. Đây là thằng nhóc hắn đã bầu bạn từ hồi mười tuổi, giờ đã trở thành một thủ lĩnh chiến trường.
"Tao sẽ đi theo mày đến chết." - Tùng nói.
"Tao biết."
"Mày không sợ tao sẽ phản mày?"
"Tùng." - Minh nhìn bạn. "Mày đã cứu tao mười lần. Nếu mày có phản tao, tao vẫn tin mày có lý do."
Tùng cười. "Mày điên."
"Có thể."
Họ ngồi im trong đêm, nhìn Sài Gòn cháy rực dưới mưa.
Ngày hôm sau, Minh thay đổi chiến thuật. Thay vì phân tán quân, hắn tập trung tất cả vào một điểm - kho hàng chính của Băng Hổ ở ngoại ô.
Đây là tất tay.
Nếu thắng, họ sẽ có đà để đàm phán. Nếu thua, họ sẽ mất tất cả.
Minh chọn mười người giỏi nhất, bao gồm Tùng. Hắn không mang theo điện thoại, không thông báo cho "Anh Hai", không có sự hỗ trợ từ bên ngoài.
"Đây là cuộc chiến của chúng ta." - Hắn nói với họ trước khi xuất phát. "Hoặc chúng ta chết như anh em, hoặc chúng ta chiến thắng như anh em."
Mười một gã đàn ông lên xe, lao vào đêm.