Truyện Kiếm Hiệp Thần Bí - : Tiếng hát bên sông
Minh ngồi ở quán nước ven sông Sài Gòn, nhìn dòng nước đục ngầu chảy về phía biển Đông. Bầu trời đêm Sài Gòn nặng nề như một tấm vải mực Trung Quốc kéo phủ xuống, xen lẫn ánh đèn neon nhấp nháy từ những quán bar bên kia đường.
Hắn vừa tròn mười tám tuổi. Mái tóc đen cắt ngắn kiểu quân nhân, gương mặt góc cạnh với những đường nét của một người đã trải qua nhiều mùa đông. Đôi mắt hắn đen lay lách, nhìn đời bằng cái nhìn của kẻ không còn gì để mất.
Ba mẹ hắn mất trong một vụ hỏa hoạn khi hắn mới lên bảy. Từ đó, Minh sống bằng nắm đấm và bản năng sinh tồn. Hắn đã đi qua bao đêm dài trong những xó xỉnh của thành phố này - từ vai chạy bàn ở những quán nhậu bình dân, đến đứa con sen của bọn xã hội đen địa phương.
"Cho một ly cà phê đá."
Giọng nói run rẩy từ phía bàn kế bên. Minh quay đầu lại.
Cô gái ấy đứng đó, mặc một chiếc áo dài trắng đã cũ, mái tóc đen buông xõa trên vai. Đôi mắt cô tròn xoe, đen thẫm như hai hòn bi ve, nhưng ánh lên một thứ gì đó không giống những cô gái Sài Gòn hắn từng gặp - có sự bình thản, thậm chí là kiêu hãnh, giữa muôn vàn khốn khó.
Minh nhận ra cô. Đó là cô gái hát ở quán bar cách đó không xa, nơi hắn thường ngồi uống rượu mỗi đêm.
"Tên cô là gì?" - Hắn hỏi, không biết tại sao mình lại hỏi.
Cô gái quay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Lan."
Lan. Cái tên ấy như một mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh tối tăm trong tâm trí hắn.
"Anh là ai?"
"Minh."
Họ nhìn nhau trong im lặng. Dòng sông Sài Gòn chảy qua trước mặt, mang theo những bí mật của vô số người đã từng đứng đây như họ - những kẻ đang sống, những kẻ đang chết, những kẻ đang yêu.
Lan mỉm cười, nụ cười buồn bã của một người đã quen với nỗi đau. "Cảm ơn anh đã cho em ngồi đây. Đêm nay em không có nơi nào để đi."
Minh không hỏi tại sao. Hắn chỉ gật đầu.
Đêm ấy, họ ngồi bên nhau cho đến khi mặt trời mọc.