Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 28: Người phụ nữ bước ra trước
Khi họ rời khỏi căn hộ của nhân chứng, Hàn Mặc Thần không nói một lời.
Hắn chỉ bước lên xe, nhìn ra cửa kính.
Im lặng.
Suốt đoạn đường về.
Thẩm Thanh không hỏi.
Cô chỉ ngồi cạnh hắn.
⚠️ 1. Đêm không nói
Khi về đến biệt thự, hắn vẫn không nói gì.
Hắn vào phòng, đóng cửa.
Cô đứng ngoài hành lang.
Không gõ cửa.
Không gọi.
Chỉ — ở đó.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Đến nửa đêm, cô gõ cửa.
Im lặng.
Cô mở cửa.
Hắn ngồi trên sàn, lưng dựa vào tường, nhìn ra cửa sổ.
🧩 2. Cô ngồi xuống cạnh hắn
Cô không hỏi.
Không nói gì.
Chỉ ngồi xuống cạnh hắn.
Im lặng.
Họ ngồi đó — trong bóng tối — không nói một lời nào.
Gần 1 giờ sáng, hắn nói: "Sao cô không đi ngủ?"
"Anh không ngủ." cô nói.
"Tôi không thể ngủ."
"Tôi cũng không."
Hắn quay lại nhìn cô: "Tại sao cô lại ở đây?"
"Bởi vì anh cần ai đó ở đây."
"Tôi không cần ai."
"Có." cô nói. "Anh cần."
"12 năm — anh đã một mình."
"Bây giờ — anh không cần phải một mình nữa."
🔥 3. Cánh cửa mở ra
Hắn nhìn cô.
Rất lâu.
Không nói gì.
Rồi hắn nói: "Cô có biết — tại sao tôi ghét Lê Hoàng không?"
"Không."
"Bởi vì ông ta — đã cướp đi tất cả của tôi."
"Nhưng tôi — tôi vẫn không biết tất cả."
"Bây giờ — tôi biết."
Hắn nhìn lên trần nhà: "Ông ta đã giết cả bà Lan."
"Bà ấy — chỉ là người giúp việc."
"Nhưng bà ấy — đã yêu tôi như cháu ruột."
"Và tôi — tôi đã không thể cứu bà ấy."
Cô đặt tay lên tay hắn.
"Không phải lỗi của anh."
"12 năm — anh đã tự trừng phạt mình."
"Bây giờ — đủ rồi."
💀 4. Đêm khi hắn khóc
Hắn nhìn cô.
Và cô — lần đầu tiên — thấy nước mắt trên mặt hắn.
Không nhiều.
Chỉ vài giọt.
Nhưng đủ để cô hiểu —
Con người này — không phải kẻ lạnh lùng.
Mà là — người đàn ông đã chịu đựng quá nhiều.
Cô không nói gì.
Chỉ ôm hắn.
Im lặng.
Và hắn — lần đầu tiên trong 12 năm — để ai đó ôm.
Không đẩy ra.
Không tránh đi.
Chỉ — ở đó.
🌙 Kết thúc chương 28