Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 21: Người phụ nữ trên sân khấu
Buổi họp báo kết thúc, nhưng tin tức lan đi với tốc độ chóng mặt.
**"Hàn gia trở lại — Lê gia sụp đổ hoàn toàn"**
**"Thẩm Thanh — Người phụ nữ bí ẩn đứng cùng Hàn Mặc Thần"**
**"Sự thật đằng sau vụ cháy biệt thự Hàn gia 12 năm trước"**
Thẩm Thanh ngồi trong xe của Hàn Mặc Thần, nhìn điện thoại — hàng trăm tin nhắn, cuộc gọi nhỡ, email từ những người cô không quen biết.
"Tất cả muốn gì?" cô hỏi.
"Quan tâm." hắn nói. "Cô giờ là người nổi tiếng."
"Tôi không muốn nổi tiếng."
"Tôi biết."
⚠️ 1. Thẩm Thanh — vị trí mới
Ngày hôm sau, cô được đưa đến tòa nhà Minh Quang.
Không phải để tham dự cuộc họp.
Mà là để — nhận chính thức vị trí của mình.
Hắn đứng trước phòng họp lớn, nhìn cô: "Cô muốn làm gì?"
"Tại sao anh hỏi tôi?"
"Bởi vì cô có quyền chọn." hắn nói. "Từ giờ trở đi, cô không còn là con tin."
"Cô là — người đồng minh."
Cô suy nghĩ: "Tôi muốn làm việc."
"Làm việc gì?"
"Bất cứ điều gì — miễn là tôi có thể tự đứng trên đôi chân của mình."
🧩 2. Vị trí trợ lý đặc biệt
Hắn nghĩ một khoảnh khắc.
Rồi nói: "Trợ lý đặc biệt của tôi."
"Có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa là — cô sẽ tham dự mọi cuộc họp quan trọng."
"Cô sẽ biết mọi quyết định."
"Và cô sẽ có quyền phủ quyết."
Cô nhìn hắn: "Quyền phủ quyết?"
"Khi cô nghĩ tôi sai."
Cô mỉm cười: "Anh cho tôi quyền phủ quyết — khi anh chưa bao giờ sai?"
"Tôi đã sai." hắn nói. "Nhiều lần."
"Nhưng lần nào — tôi không nghe ai cả."
"Từ giờ, tôi sẽ nghe cô."
🔥 3. Đêm đầu tiên không mơ thấy ác mộng
Đêm hôm đó, cô về biệt thự.
Không phải khách.
Mà là — cư dân.
Cô nhận ra sự khác biệt ngay lập tức.
Không còn camera theo dõi 24/7.
Không còn cửa bị khóa.
Cô có thể ra vào tự do.
Bà quản gia — Đỗ thị Hương — bước vào phòng cô: "Cô cần gì không?"
"Không." cô nói. "Cảm ơn bà."
Bà ta định bước ra, nhưng dừng lại: "Cô Thanh..."
"Dạ?"
"Cậu 少爷 đã thay đổi."
Cô nhìn bà ta: "Thay đổi như thế nào?"
"Từ khi cô đến — cậu ấy bắt đầu ngủ sớm hơn."
"Ngủ nhiều hơn."
"Và — bắt đầu mỉm cười."
Cô im lặng.
💀 4. Hàn Mặc Thần — Người đàn ông thật sự
Khuya hôm đó, cô gặp hắn trong phòng khách.
Hắn ngồi trước lò sưởi, nhìn ngọn lửa.
Cô bước vào: "Anh không ngủ?"
"Không." hắn nói. "Tôi nghĩ."
"Nghĩ gì?"
Hắn quay lại nhìn cô: "Về cuộc sống sau khi kết thúc cuộc chiến."
"Anh cảm thấy thế nào?"
"Kỳ lạ." hắn nói. "12 năm — tôi chỉ nghĩ đến việc trả thù."
"Bây giờ — tôi không biết phải làm gì."
Cô ngồi xuống cạnh hắn: "Anh có thể — bắt đầu sống."
"Sống?" hắn hỏi, như thể đó là một từ xa lạ.
"Đúng. Sống."
Hắn nhìn cô: "Cô có thể chỉ cho tôi — sống như thế nào không?"
Cô mỉm cười: "Tôi cũng không biết."
"Nhưng — chúng ta có thể học cùng nhau."
🌙 Kết thúc chương 21