Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 12: Trăng máu — Khi gia đình sụp đổ
Thẩm Thanh không nhớ nổi mình đã rời khỏi Thẩm gia như thế nào.
Cô chỉ biết rằng khi về đến biệt thự của Hàn Mặc Thần, cô không nói được một lời nào.
Cô ngồi trong phòng khách, nhìn ra cửa sổ.
Trăng đêm nay đỏ như máu.
Như thể bầu trời cũng đang chứng kiến sự sụp đổ của cô.
⚠️ 1. Hàn Mặc Thần giải thích
Khoảng một giờ sau, hắn bước vào phòng.
Hắn không nói gì.
Chỉ ngồi xuống ghế đối diện cô.
Im lặng.
Rất lâu.
Cuối cùng, cô nói: "Anh biết từ bao giờ?"
"Từ khi bắt đầu điều tra." hắn nói.
"Ngay từ đầu?"
"Không." hắn nói. "Tôi chỉ biết rằng Lâm Mai Hà có một bí mật."
"Mãi cho đến khi tôi tìm thấy cô."
Cô nhìn hắn: "Anh định làm gì với tôi khi biết tôi là con gái của ông ta?"
Hắn im lặng.
Rồi nói: "Tôi không biết."
Đó là lần đầu tiên cô nghe hắn nói câu đó.
Hắn luôn có kế hoạch.
Luôn tính toán.
Luôn biết trước.
Nhưng câu "tôi không biết" —
Cho thấy hắn cũng có lúc mất kiểm soát.
🧩 2. Chuyện của Lâm Mai Hà
Bà quản gia — Đỗ thị Hương — bước vào phòng.
Bà ta mang theo một chiếc hộp cũ, đặt lên bàn.
"Cô muốn biết sự thật đầy đủ không?"
Thẩm Thanh gật đầu.
Bà ta mở chiếc hộp.
Bên trong là những bức thư cũ, một cuốn nhật ký, và một chiếc nhẫn.
"Đây là những gì bà Mai Hà để lại." bà ta nói. "Bà ấy biết trước rằng mình sẽ chết."
"Có lẽ bà không biết chắc ngày giờ — nhưng bà biết rằng nếu cô ấy ở lại, cả cô và Hàn Mặc Thần đều sẽ không an toàn."
Cô mở cuốn nhật ký.
Trang đầu tiên:
*"Hôm nay tôi phát hiện ra sự thật — Thẩm Văn Bách không phải người tôi nghĩ."*
*"Ông ấy yêu tôi. Nhưng tôi yêu Hàn Đình Nguyên."*
*"Và bây giờ — tôi phải sống với hậu quả của quyết định của mình."*
🔥 3. Một người phụ nữ bị chia cắt
Cô đọc tiếp.
*"Tôi mang thai. Con của tôi và Thẩm Văn Bách."*
*"Tôi không thể giữ nó."*
*"Nếu Hàn Đình Nguyên biết — ông ấy sẽ giết cả tôi và đứa trẻ."*
*"Và nếu Thẩm Văn Bách biết — ông ấy sẽ dùng nó như một món quà để giữ chân tôi."*
*"Tôi chỉ có một lựa chọn."*
*"Gửi đứa trẻ đến nơi mà không ai có thể tìm thấy."*
Cô dừng đọc.
Tay cô run.
"Đứa trẻ đó..." cô thì thầm.
"Đó là cô." Hàn Mặc Thần nói từ phía sau.
"Và bà ấy đã gửi cô đến Thẩm gia — với lời hứa rằng nếu Thẩm Văn Bách nuôi cô, bà ấy sẽ để ông ta chiếm đoạt một phần tài sản của Hàn gia."
"Bà ấy — đã bán đi tài sản của chồng mình — để đổi lấy sự sống của con gái."
Cô nhìn hắn: "Vậy anh... anh có biết tôi là ai không? Từ đầu?"
Hắn đứng dậy: "Tôi biết bà ấy có một bí mật."
"Tôi biết cô ấy đã chết vì bí mật đó."
"Nhưng tôi không biết — cho đến khi gặp cô."
💀 4. Đêm không ngủ
Đêm đó, cô không ngủ.
Cô ngồi trong phòng, đọc hết cuốn nhật ký của mẹ mình.
Mỗi trang là một mảnh ghép của một cuộc đời bị chia cắt.
Cô khóc.
Không phải vì thương xót.
Mà vì hiểu.
Hiểu rằng mẹ cô đã yêu cô — đến mức chết vì cô.
Và hiểu rằng cha cô — dù là Thẩm Văn Bách hay Hàn Đình Nguyên — đều không xứng đáng với tình yêu đó.
Gần sáng, cô nghe tiếng gõ cửa.
Cửa mở ra.
Hàn Mặc Thần đứng ở cửa, nhìn cô.
Anh ta không hỏi cô có khỏe không.
Không hỏi cô cần gì.
Chỉ nói: "Sáng mai, chúng ta có việc phải làm."
"Và lần này — cô sẽ đi cùng tôi."
🌙 Kết thúc chương 12