Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 10: Đêm khi lời hứa bị phá vỡ
Ngày thứ mười — tin tức về Thẩm gia và Trần Duy Hùng trở thành chủ đề nóng nhất trên mọi mặt báo.
Cổ phiếu Thẩm gia tiếp tục giảm.
Cổ phiếu của Hàn Mặc Thần — mà cô mới biết hắn đã bí mật xây dựng lại dưới tên khác — tăng vọt.
Thế cờ đã thay đổi.
Nhưng đêm hôm đó, điều không ngờ tới nhất xảy ra.
⚠️ 1. Người đàn ông cô từng yêu
Thẩm Thanh đang ngồi trong vườn, nhìn trăng.
Cô nghe tiếng bước chân.
Không phải của Hàn Mặc Thần.
Mà là của một người cô quen thuộc — người đàn ông mà cô suýt kết hôn cách đây không lâu.
Lâm Đông.
"Anh... sao anh lại ở đây?" cô đứng dậy.
Anh ta nhìn cô, vẻ mặt phức tạp: "Thanh... anh phải nói chuyện với em."
"Thật sao?" cô cười nhạt. "Anh phải nói chuyện với em — sau tất cả những chuyện đã xảy ra?"
🧩 2. Lời xin lỗi không đủ
Lâm Đông ngồi xuống ghế đối diện cô.
"Em biết rồi phải không? Về hợp đồng, về Thẩm gia..."
"Tôi biết hết." cô nói, dùng 'tôi' thay vì 'em' — một dấu hiệu rõ ràng của sự phân cách.
Anh ta cúi đầu: "Anh xin lỗi."
"Lời xin lỗi?" cô lặp lại. "Anh xin lỗi vì điều gì?"
"Vì đã giấu em?"
"Vì đã biến em thành vật trao đổi?"
"Vì đã đứng nhìn em bị dẫn đi mà không hề phản đối?"
Anh ta im lặng.
Cô đứng dậy: "Anh đến đây để làm gì, Lâm Đông?"
"Anh muốn cứu em." anh ta nói.
"Cứu tôi?" cô bật cười. "Anh nghĩ tôi cần được cứu?"
🔥 3. Bóng đen trong đêm
Lâm Đông đứng dậy: "Thanh, em không hiểu tất cả đâu. Hàn Mặc Thần không phải người tốt."
"Tôi biết."
"Anh ấy định hủy diệt Thẩm gia."
"Tôi biết."
"Và anh ấy định hủy diệt cả em trong quá trình đó."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Có lẽ đúng."
"Nhưng ít nhất — hắn không giấu tôi."
"Ít nhất hắn cho tôi biết sự thật."
"Anh thì sao, Lâm Đông? Anh đã cho tôi gì — ngoài những lời hứa hão?"
Anh ta lùi lại một bước.
Một bóng đen xuất hiện từ hành lang.
Hàn Mặc Thần.
Hắn đứng đó, nhìn Lâm Đông không chớp mắt.
"Anh Lâm." hắn nói, giọng lạnh. "Đã lâu không gặp."
Lâm Đông cứng người: "Hàn Mặc Thần."
"Tại sao anh lại ở đây? Trong nhà của tôi?"
💀 4. Cuộc đối đầu của hai người đàn ông
Không khí trở nên căng thẳng đến mức cô có thể cắt bằng dao.
Lâm Đông nhìn Hàn Mặc Thần: "Cô ấy không thuộc về anh."
Hắn mỉm cười — không phải nụ cười thân thiện.
"Không thuộc về tôi?"
"Thì cô ấy cũng không thuộc về anh."
"Cô ấy không phải một món đồ để chia."
Hắn bước lại gần hơn: "Hay anh nghĩ rằng — sau 12 năm, tôi sẽ để cô ấy đi?"
Cả hai nhìn nhau.
Một cuộc đối đầu im lặng, không cần lời nói.
Thẩm Thanh đứng giữa hai người.
Và cô nhận ra — cô không còn là món đồ.
Cô đang trở thành người có quyền lựa chọn.
🌙 Kết thúc chương 10