Gia Cát Tiểu thuyết
  • XuyênKhông
  • TruyệnTeen
  • TruyệnNgắn
  • Truyện ma
Đăng nhập Đăng kí
Sign in Sign up
  • XuyênKhông
  • TruyệnTeen
  • TruyệnNgắn
  • Truyện ma

Cùng anh băng qua đại dương

5 Type: Genres: Đời Thường, Hiện đại, Tình Cảm
Nhã Thụy là con gái của thuyền trưởng cướp biển Đoàn Hùng, một tên cướp biển chân chính. Cho đến một ngày, cô bị kẻ thù của ba mình bắt cóc, người được mệnh danh là Ác Quỷ Đại Dương, thuyền trưởng Chánh Uy. Trong khi Chánh Uy săn lùng ba của Nhã Thụy và...
Continue Reading →

Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 8: Gọi tên người đàn ông trong bóng tối

  1. Home
  2. Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù
  3. Chương 8: Gọi tên người đàn ông trong bóng tối
Next

Ngày hôm sau, Thẩm Thanh làm điều mà ngay cả cô cũng không ngờ tới.

Cô gọi cho Hàn Mặc Thần.

Không phải qua điện thoại nội bộ.

Mà là gọi thẳng số của hắn — số mà bà quản gia vô tình để lại trên bàn cùng với tập tài liệu.

Tiếng chuông vang.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Rồi tiếng của hắn — trầm, lạnh, nhưng không hẳn là thù địch:

"Nghe đây."

Cô hít một hơi: "Tôi muốn gặp anh."

Hắn im lặng một lúc.

Rồi: "Sân thượng. Năm phút nữa."

⚠️ 1. Ngôi nhà bí ẩn

Sân thượng của biệt thự là một không gian hoàn toàn khác so với phần còn lại của ngôi nhà.

Có cây xanh.

Có hoa.

Có một bàn ghế gỗ nhỏ, như thể đây là nơi ai đó hay đến để suy nghĩ.

Thẩm Thanh bước ra, gió buổi chiều thổi nhẹ vào mặt cô.

Hàn Mặc Thần đã ở đó.

Hắn đứng dựa vào lan can, nhìn ra thành phố phía xa. Ánh nắng chiều vàng nhạt chiếu vào lưng hắn, tạo nên một bóng dài trên sàn.

"Cô không ngủ suốt ba đêm." hắn nói, không quay lại.

"Tại sao anh biết?"

"Vì tôi cũng không ngủ."

Cô bước đến đứng cạnh hắn: "Sao anh lại không ngủ?"

Hắn quay lại nhìn cô: "Vì 12 năm qua, tôi chưa từng ngủ ngon giấc."

🧩 2. Câu chuyện về đứa trẻ 16 tuổi

Hắn bắt đầu kể — không phải tất cả, nhưng đủ để cô hiểu.

"12 năm trước, tôi 16 tuổi."

"Hôm đó là sinh nhật tôi. Bố tôi hứa sẽ tổ chức tiệc lớn."

"Nhưng buổi sáng hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi."

"Từ một người không quen biết."

"Người đó nói: 'Nếu con muốn sống, đừng về nhà.'"

Cô im lặng lắng nghe.

"Tôi không về."

"Và đêm đó, cả nhà tôi — bố, mẹ, em gái tôi — đều chết trong vụ cháy biệt thự."

"Tôi là người duy nhất sống sót."

Cô hỏi: "Cảnh sát?"

"Anh nghĩ sao?" hắn cười nhẹ, không có gì là vui. "Báo cáo điều tra ghi 'cháy do chập điện.'"

"Không ai điều tra."

"Không ai thắc mắc."

"Vì Thẩm gia đã lo liệu tất cả."

🔥 3. Hai người — một vực thẳm

Thẩm Thanh nhìn hắn.

Trong ánh nắng chiều, cô lần đầu tiên nhìn kỹ gương mặt hắn.

Có những nếp nhăn mỏng ở khóe mắt — không phải vì tuổi tác, mà vì căng thẳng kéo dài.

Có những vết sẹo nhỏ trên tay hắn — mà cô chưa từng để ý trước đó.

"Anh căm hận tôi không?" cô hỏi.

Hắn nhìn thẳng vào mắt cô: "Tại sao tôi phải căm hận cô?"

"Vì tôi là con gái của kẻ giết gia đình anh."

Hắn im lặng.

Rồi nói: "Cô không giết ai."

"Cô thậm chí còn không biết sự thật."

"Và chính vì vậy — cô là nạn nhân giống như tôi."

Cô không hiểu: "Anh nói gì?"

Hắn tiến lại gần: "Thẩm Văn Bách không chỉ giết gia đình tôi."

"Ông ấy đã biến cô thành một món nợ — một món đồ trao đổi — một công cụ."

"Cô không có tuổi thơ. Cô không có tình yêu. Cô chỉ có một cuộc hôn nhân sắp xếp."

"Đó là cách ông ta trả thù tôi."

"Và trừng phạt cô."

💀 4. Đêm đầu tiên không bị khóa cửa

Tối hôm đó, lần đầu tiên kể từ khi cô bị đưa vào đây, cửa phòng cô không bị khóa.

Bà quản gia nói: "Cậu 少爷 cho phép cô đi lại tự do trong khuôn viên."

Cô bước ra hành lang.

Ngôi nhà về đêm hoàn toàn khác so với ban ngày. Đèn âm trần mờ, những bóng đổ dài trên tường, không khí im lặng đến mức cô nghe rõ tiếng tim mình đập.

Cô gõ cửa phòng Hàn Mặc Thần.

Im lặng.

Cô gõ lần nữa.

"Đi vào." giọng hắn vọng ra từ bên trong.

Cô mở cửa.

Hắn ngồi ở bàn làm việc, trước một đống tài liệu. Ánh đèn bàn chiếu vào gương mặt hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm dưới những đường nét mệt mỏi.

"Cô không ngủ?"

"Không."

Hắn chỉ ghế đối diện: "Ngồi xuống."

Cô ngồi.

Hắn nhìn cô: "Cô muốn hỏi gì?"

"Khoảnh khắc nào — khoảnh khắc nào anh quyết định không giết tôi?"

Hắn im lặng.

Rồi nói: "Khi cô nhìn thấy tôi trong đêm cưới."

"Cô không sợ tôi."

"Cô không hét lên."

"Cô chỉ hỏi tôi là ai."

Hắn nhìn cô: "Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra — cô khác với tất cả những người khác."

"Và cô đáng để giữ lại."

🌙 Kết thúc chương 8

Next
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest


guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
    • Trang chủ
    • Bảng tin
    • Liên hệ chúng tôi
    • Giới thiệu

    © 2024 Gia Cát Tiểu thuyết. All rights reserved

    Đăng nhập

    Lost your password?

    ← Back to Gia Cát Tiểu thuyết

    Đăng kí

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Gia Cát Tiểu thuyết

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Gia Cát Tiểu thuyết

    Premium Chapter

    You are required to login first