Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 7: Buổi sáng khi sự thật được phơi bày
Sáng hôm sau, Thẩm Thanh được đưa xuống tầng dưới.
Không phải phòng khách thông thường.
Mà là một phòng họp lớn, với bàn dài bằng gỗ mun đen, ghế da cao cấp, và một màn hình lớn ở cuối phòng.
Hàn Mặc Thần đã ngồi ở đó.
Hắn không mặc vest như mọi khi. Hôm nay hắn mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ những đường gân xanh nổi bật trên cánh tay.
"Khách của tôi đến rồi." hắn nói, không nhìn lên.
Cô bước vào phòng: "Anh muốn cho tôi xem gì?"
Hắn mới ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm.
"Sự thật."
⚠️ 1. DNA không nói dối
Hắn bật màn hình.
Trên đó là một kết quả xét nghiệm DNA.
**"Độ khớp: 99.99% — Quan hệ mẹ con trực tiếp"**
Cô đọc dòng chữ đó, không tin vào mắt mình.
"Đây là...?"
"Lâm Mai Hà." Hàn Mặc Thần nói. "Không phải mẹ của cô."
Cô ngồi phịch xuống ghế: "Vậy thì..."
"Vậy thì," hắn nói tiếp, "cô là con gái của ông Hàn Đình Nguyên."
Không khí trong phòng như đông lại.
"Cha tôi... là người đó?"
"Từ sinh học, đúng vậy." hắn nói. "Nhưng cô được sinh ra trong bí mật. Không ai được biết."
"Và khi Hàn gia sụp đổ, Lâm Mai Hà đã gửi cô đến Thẩm gia — dưới danh nghĩa con gái của Thẩm Văn Bách — để cứu mạng cô."
🧩 2. Giao dịch đẫm máu
Hắn chuyển sang trang tiếp theo trên màn hình.
"Thẩm Văn Bách đồng ý nuôi cô — với một điều kiện."
Cô hỏi: "Điều kiện gì?"
Hắn nhìn thẳng vào mắt cô:
"Lâm Mai Hà phải biến mất vĩnh viễn."
Cô đứng dậy: "Bà ấy... bị cha tôi..."
"Bị giết." hắn nói thẳng. "Không phải ông ấy trực tiếp. Nhưng ông ấy biết."
"Và cô — công cụ trao đổi duy nhất của bà ấy — được nuôi dưỡng trong nhà kẻ giết cha mẹ ruột của cô."
🔥 3. Nụ cười không có trên môi
Thẩm Thanh đứng đó, toàn thân tê liệt.
Hàng triệu cảm xúc đổ vào cô cùng một lúc — sốc, giận dữ, mất mát, và một thứ gì đó mà cô không thể gọi tên.
Cô nhìn Hàn Mặc Thần.
"Anh biết tất cả?"
"Từ rất lâu." hắn nói.
"Vậy tại sao... tại sao anh không nói cho tôi biết sớm hơn?"
Hắn đứng dậy, bước về phía cô.
Dừng lại khi khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.
"Vì cô không có lý do để tin tưởng tôi."
"Cô chỉ biết Thẩm gia — nhà mà cô nghĩ là nhà mình."
"Nếu tôi nói sự thật ngay, cô sẽ không tin."
Cô lùi lại: "Vậy giờ thì sao? Tôi phải làm gì với tất cả thông tin này?"
Hắn nhìn cô, ánh mắt sâu không đáy.
"Suy nghĩ về nó."
"Và quyết định — cô muốn tiếp tục là nạn nhân của kẻ đã giết cha mẹ cô."
"Hay cô muốn trở thành người thật sự."
💀 4. Lựa chọn đầu tiên
Chiều hôm đó, cô bị nhốt trở lại trong phòng.
Nhưng lần này, khác.
Trên bàn có một chiếc điện thoại.
Và một dòng chữ trên màn hình:
*"Gọi cho ai đó nếu cô muốn. Tôi không ngăn cấm."*
Cô nhìn chiếc điện thoại.
Có một số điện thoại trong danh bạ — số của cha cô.
Số của người yêu cũ.
Và số không lưu tên.
Cô suy nghĩ rất lâu.
Rồi cô nhấc điện thoại lên.
Không gọi cho ai cả.
Mà chỉ mở tin nhắn cũ — những tin nhắn của cha cô gửi cho cô suốt nhiều năm.
*"Con gái yêu của cha."*
Giờ cô biết — câu đó không hề thật.
Và cô nhìn thấy rõ hơn bao giờ hết —
Con người thật của Thẩm Văn Bách.
🌙 Kết thúc chương 7