Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 6: Người giữ chìa khóa
Sau cuộc đối thoại đó, Hàn Mặc Thần biến mất suốt ba ngày.
Thẩm Thanh bắt đầu nhận ra quy luật của ngôi nhà này — hắn không ở đây thường xuyên. Có vẻ như hắn chỉ đến khi nào muốn, và đi khi không cần.
Ba ngày đầu tiên trôi qua trong sự cô đơn gần như tuyệt đối.
Người phụ nữ trung niên — mà cô gọi thầm trong đầu là "bà quản gia" — mỗi ngày chỉ đến hai lần: sáng và tối, mang thức ăn và nước uống, không nói gì nhiều.
Nhưng ngày thứ ba, có điều khác xảy ra.
⚠️ 1. Người phụ nữ lạnh lùng
Chiều hôm đó, thay vì chỉ đặt khay thức ăn và đi, bà quản gia ngồi xuống ghế đối diện Thẩm Thanh.
"Cô có muốn biết tôi là ai không?"
Thẩm Thanh ngẩng lên: "Bà là ai?"
Bà ta nhìn cô rất lâu.
Rồi nói: "Tôi là người sống sót cuối cùng của Hàn gia. Không phải con cái. Mà là người giúp việc từ hơn 30 năm trước."
Cô sững lại: "Bà..."
"Tên tôi là Đỗ thị Hương." bà ta nói. "Và tôi đã chứng kiến tất cả."
🧩 2. Câu chuyện được kể lại
Đỗ thị Hương — bà quản gia — bắt đầu kể.
"Hàn gia và Thẩm gia không phải lúc nào cũng là kẻ thù."
"12 năm trước, họ là đối tác thân thiết nhất trên thương trường."
"Hàn Đình Nguyên — chủ tịch Hàn gia — tin tưởng Thẩm Văn Bách — cha cô — như anh em ruột."
"Nhưng lòng tham..."
Bà ta dừng lại.
"Thẩm Văn Bách đã bán lại tất cả. Anh ta lập kế hoạch cùng với một bên thứ ba — không ai biết đó là ai — để chiếm đoạt toàn bộ tài sản của Hàn gia."
"Và khi mọi thứ bị lật tẩy, ông Hàn Đình Nguyên đã tự kết liễu đời mình ngay tại văn phòng."
Thẩm Thanh nuốt nước bọt: "Cha tôi... thật sự làm chuyện đó sao?"
Đỗ thị Hương nhìn cô: "Không chỉ vậy."
"Bà Mai Hà — vợ ông Hàn — mất tích không phải vì trốn chạy."
"Mà vì bà ta biết quá nhiều."
🔥 3. Mảnh ghép còn thiếu
Bà quản gia đứng dậy: "Cô có một bức ảnh của mẹ mình không?"
Thẩm Thanh lắc đầu: "Mẹ tôi mất khi tôi còn nhỏ. Tôi không có ảnh."
Bà ta dừng lại ở cửa.
Rồi quay lại:
"Cô có mẹ thật sự. Nhưng không phải người mà cô nghĩ."
"Cô có muốn biết sự thật không?"
Tim Thẩm Thanh đập mạnh: "Sự thật gì?"
Bà ta không trả lời.
Chỉ đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn.
Rồi bước ra, khóa cửa lại.
Cô mở chiếc hộp.
Bên trong là một bức ảnh.
Trong ảnh là cô — Thẩm Thanh — khi còn là một đứa trẻ, đang được một người phụ nữ ôm trong lòng.
Người phụ nữ đó —
Không phải mẹ cô.
Mà là người phụ nữ trong tập tài liệu.
**Lâm Mai Hà.**
**Vợ của Hàn Mặc Thần.**
Đợi chờ — không phải.
Cô nhìn kỹ lại.
Không phải vợ.
Mà là mẹ ruột của Hàn Mặc Thần.
Và trên ảnh, dòng chữ nguệch ngoạc bằng nét bút tay của một đứa trẻ:
*"Thanh ngoan của mẹ."*
Tim cô như ngừng đập.
"Không thể nào..."
💀 4. Đêm — kẻ đến không báo trước
Đêm hôm đó, cô không ngủ được.
Cô ngồi ôm chiếc hộp, nhìn bức ảnh, cố gắng hiểu điều không thể hiểu nổi.
Gần 2 giờ sáng, cô nghe tiếng bước chân.
Không phải của bà quản gia.
Mà là của Hàn Mặc Thần.
Hắn mở cửa.
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào gương mặt hắn — lạnh, sâu, không đọc được.
"Cô không ngủ." hắn nói, không phải hỏi.
Cô cầm bức ảnh: "Anh là ai thật sự?"
Hắn nhìn bức ảnh trong tay cô.
Im lặng.
Rất lâu.
Rồi hắn nói: "Sáng mai, cô sẽ biết."
Hắn bước ra.
Nhưng lần đầu tiên, cô thấy trong ánh mắt hắn có một thứ gì đó không phải sự lạnh lùng.
Mà là sự cô đơn.
Khi cửa đóng lại, cô nhìn bức ảnh lần nữa.
Trong ảnh, người phụ nữ mỉm cười với cô.
Và cô chợt hiểu ra —
Có lẽ họ đã gặp nhau trước đó.
Rất lâu trước khi hắn xuất hiện trong đêm cưới của cô.
🌙 Kết thúc chương 6