Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 4: Người phụ nữ bị đưa vào lồng chim
Sáng hôm đó, khi Thẩm Thanh tỉnh dậy, cô không còn ở Thẩm gia nữa.
Căn phòng cô nằm trong rất rộng — không phải phòng ngủ bình thường. Tường màu xám đen, rèm nhung dày không cho ánh sáng lọt vào, và trên trần là một chiếc đèn chùm pha lê lạnh lẽo. Mùi hương trong phòng nhẹ, thanh tao, nhưng cô nhận ra ngay — đây không phải nhà mình.
Cô đứng dậy.
Trên người là một chiếc váy ngủ lụa màu bạc — không phải của cô.
Tim cô đập mạnh.
"Không..."
Cô nhớ lại.
Đêm qua, sau cuộc đối đầu tại Thẩm gia, Hàn Mặc Thần đã nói một câu khiến cô không bao giờ quên:
"Từ giờ trở đi, cô không còn thuộc về Thẩm gia nữa."
Và cô đã bị dẫn ra xe.
Không có lựa chọn.
Không ai ngăn lại.
Cha cô chỉ đứng đó, không một lời giải thích, không một cái nhìn tiừ biệt.
⚠️ 1. Căn biệt thự không lối thoát
Thẩm Thanh bước đến cửa sổ.
Bên ngoài là một khu vườn rộng lớn, được thiết kế theo phong cách châu Âu — nhưng không có bất kỳ dấu vết nào của sự sống thực sự. Không tiếng chim hót, không mùi hoa tươi. Chỉ có sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Cô đẩy cửa sổ.
Khóa.
Cô thử mở cửa phòng.
Khóa.
Trên tay nắm cửa, có một dòng chữ nhỏ được khắc bằng laser:
*"Hãy cố gắng hiểu quy tắc trước khi phá vỡ chúng."*
Cô siết chặt tay.
"Kẻ điên..."
🔥 2. Người đàn ông không xuất hiện
Suốt buổi sáng, không ai đến.
Không có người hầu.
Không có ai mang thức ăn.
Cô ngồi trên giường, nhìn đồng hồ trên tường tích tắc từng giây.
12 giờ trưa.
1 giờ chiều.
2 giờ chiều.
Không có tiếng động.
Như thể cả căn nhà này chỉ có mình cô.
Đến 3 giờ chiều, cuối cùng cũng có tiếng bước chân.
Rồi cửa mở ra.
Một người phụ nữ trung niên bước vào, tay cầm khay thức ăn. Khuôn mặt bà ta lạnh như băng, không một nụ cười, không một lời chào.
"Cô ăn đi." bà ta nói, đặt khay xuống bàn.
Thẩm Thanh đứng dậy: "Tôi muốn gặp Hàn Mặc Thần."
Người phụ nữ không đáp.
Cô tiến lại: "Bà là ai? Đây là đâu?"
Bà ta nhìn cô một lần, ánh mắt đánh giá lạnh lùng.
"Là người giữ chìa khóa cho cô." rồi bước ra.
Cửa lại đóng.
Tiếng khóa vang lại rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
🖤 3. Đêm — sự xuất hiện đầu tiên
Đến tận nửa đêm, hắn mới đến.
Tiếng bước chân không vội vàng, mỗi bước đều chắc nịch như đang đi trên đất của mình.
Và đúng như vậy.
Hắn mở cửa mà không cần khóa — có lẽ chìa khóa chỉ dành cho những người bị giam giữ.
Hàn Mặc Thần đứng ở cửa, mặc một bộ vest đen bình thường nhưng dường như được may đo riêng. Ánh đèn trong hành lang chiếu vào gương mặt hắn, làm nổi bật những đường nét sắc lạnh.
"Cô không ăn." hắn nói, không phải hỏi.
Thẩm Thanh đứng dậy, đôi mắt đỏ bừng vì không ngủ: "Tôi không phải tù nhân."
Hắn bước vào phòng.
Chậm rãi.
Từng bước.
"Tôi không nói cô là tù nhân."
Hắn dừng lại giữa phòng, nhìn thẳng vào cô.
"Chỉ là cô chưa hiểu luật chơi."
Cô nghiến răng: "Luật chơi nào? Luật của kẻ bắt người?"
Hắn không phản ứng.
Thay vào đó, hắn đặt một tập tài liệu lên bàn.
"Khi cô sẵn sàng đọc, tôi sẽ ở đây."
Rồi hắn quay người bước ra.
Trước khi đóng cửa, hắn dừng lại một lần nữa.
"Và cô nên nhớ — trong ngôi nhà này, mọi căn phòng đều có camera."
"Cô không bao giờ ở một mình."
Cạch.
Cửa đóng.
Thẩm Thanh đứng đó, toàn thân run rẩy — không phải vì sợ.
Mà vì tức giận.
🌙 Kết thúc chương 4