Trọng Sinh Đô Thị Chí Tôn - Chương 2: Linh khí hồi sinh trong đô thị
🖤 1. Một ngày tưởng như bình thường
Tiếng chuông tan học vang lên.
Học sinh ùa ra khỏi lớp như thường lệ.
Không ai để ý đến Trần Phong.
Hắn chỉ lặng lẽ đi một mình xuống sân sau trường.
⚠️ 2. Nơi ít người lui tới
Sân sau cũ kỹ, cây cối mọc hoang.
Gió thổi qua tạo tiếng xào xạc.
Trần Phong đứng yên.
Nhắm mắt.
“Ở đây… linh khí đậm hơn một chút.”
🧠 3. Cách tu luyện của Thiên Giới Chí Tôn
Nếu là kiếp trước—
chỉ cần một hơi thở, hắn có thể hấp thu linh khí vạn dặm.
Nhưng hiện tại…
cơ thể này quá yếu.
🖤 4. Bắt đầu từ con số 0
Hắn ngồi xuống.
Tư thế tĩnh tọa.
Linh khí mỏng manh xung quanh bắt đầu dao động.
Chậm rãi…
từng chút một bị kéo về phía hắn.
⚠️ 5. Dị biến xảy ra
Đột nhiên—
gió trong sân sau mạnh lên.
Lá cây rung dữ dội.
Không khí như bị hút vào một điểm.
🧠 6. Người đầu tiên phát hiện
Một học sinh đi ngang qua hành lang khựng lại.
“Ủa… sao gió kỳ vậy?”
Nhưng nhìn xuống sân sau—
chỉ thấy một người đang ngồi yên.
🖤 7. Linh khí nhập thể
Trong cơ thể Trần Phong.
Một dòng năng lượng yếu ớt bắt đầu hình thành.
“Quá chậm.”
Hắn khẽ nhíu mày.
Nhưng không thất vọng.
⚠️ 8. Quy tắc thế giới mới
“Thế giới này linh khí quá loãng.”
“Muốn khôi phục tu vi… cần tài nguyên.”
Ánh mắt hắn lạnh dần.
🧠 9. Mục tiêu đầu tiên
Hắn đứng dậy.
Nhìn về phía thành phố xa xa.
“Nếu không có linh khí…”
“Vậy thì đoạt lại.”
🖤 10. Cú vả mặt đầu tiên
Ngay lúc đó—
một nhóm học sinh từ xa đi tới.
“Ê, Trần Phong lại ra đây giả ngầu kìa.”
“Thằng này suốt ngày làm trò.”
Một tên trong nhóm tiến lại gần:
“Mày đang làm gì ở đây?”
Trần Phong mở mắt.
Chỉ nhìn một cái.
⚠️ 11. Áp lực vô hình
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau—
tên học sinh kia bỗng thấy tim mình thắt lại.
Như bị thứ gì đó đè xuống.
Không thở nổi.
“Ngươi…”
🧠 12. Chênh lệch tầng thứ
Trần Phong lạnh nhạt:
“Tránh ra.”
Chỉ hai chữ.
Nhưng khiến cả nhóm vô thức lùi lại nửa bước.
🔥 Kết thúc chương 2
Không ai biết chuyện gì vừa xảy ra.
Chỉ biết rằng một học sinh từng bị coi thường…
đã bắt đầu thay đổi.
Và từ hôm nay—
thành phố này sẽ dần xuất hiện một quy luật mới:
có những người… không thể dùng “bình thường” để đánh giá.
(Hết chương 2)