Trăng Lên Đỉnh Núi - Chương 4: Lời thề dưới trăng đỏ
Trăng đỏ đã hạ xuống rất gần đỉnh núi, như thể chỉ cần đưa tay là chạm được.
Tuyết Vân Sơn bắt đầu phát ra những tiếng nứt vỡ trầm thấp, giống như cả ngọn núi đang thở dốc.
🖤 1. Quy tắc cổ đại bắt đầu hoạt động
Trên không trung, những ký tự cổ lại lần nữa xoay vòng.
Nhưng lần này không còn rời rạc.
Mà đang kết nối thành một “khế ước”.
Người trẻ nhìn lên, ánh mắt trầm xuống:
“Đây không phải phong ấn.”
Nữ nhân từ quan tài đứng bên cạnh, giọng bình tĩnh:
“Đúng.”
“Đây là một lời thề.”
⚠️ 2. Sự thật bị chôn dưới Tuyết Vân Sơn
Mặt đất rung mạnh.
Từ khe nứt dưới đỉnh núi, ánh sáng đen xen lẫn đỏ bốc lên.
Tồn tại thứ ba trong quan tài bước ra hoàn toàn.
Hắn nhìn xung quanh, cười lạnh:
“Thì ra vẫn còn kẻ nhớ tới nơi này.”
🧠 3. Danh phận thật sự của ba người
Nữ nhân nhìn hai người còn lại:
“Ngàn năm trước, nơi này không gọi là Tuyết Vân Sơn.”
“Mà gọi là ‘Đài Trấn Giới’.”
Không khí lập tức nặng xuống.
🖤 4. Người trẻ bị gọi tên trong quá khứ
Trên bầu trời, ký tự cổ hội tụ lại thành một cái tên.
Một cái tên không thuộc về hiện tại.
Người trẻ nhìn thấy, ánh mắt hắn khẽ dao động.
“Ta từng… tồn tại ở đây sao?”
⚠️ 5. Trăng đỏ phản hồi ký ức
Trăng trên trời rung lên mạnh.
Một luồng ký ức không thuộc về hắn tràn vào đầu.
Chiến trường cổ đại.
Những cánh cổng bị phong ấn.
Và hắn… đứng giữa trung tâm trận pháp.
🧩 6. Sự lựa chọn không còn là lựa chọn
Nữ nhân nói chậm rãi:
“Khi ký ức của ngươi thức tỉnh hoàn toàn…”
“Ngươi sẽ không còn là ngươi nữa.”
Người trẻ siết tay:
“Vậy hiện tại ta là gì?”
🖤 7. Câu trả lời từ tồn tại thứ ba
Người vừa thức tỉnh trong quan tài cười khẽ:
“Ngươi là chìa khóa.”
“Cũng là chiếc khóa.”
Không gian lập tức im bặt.
⚠️ 8. Lời thề bị kích hoạt
Trên không trung, khế ước cổ đại hoàn chỉnh.
Một giọng nói không rõ nguồn gốc vang lên:
“Người kế thừa đã xác nhận.”
“Phong ấn chuyển giao bắt đầu.”
🔴 9. Sự phản kháng đầu tiên
Người trẻ lùi nửa bước.
Ánh mắt lạnh lại:
“Ta không chấp nhận.”
Ngay lập tức—
trăng đỏ bùng sáng.
🔥 10. Kết thúc chương 4
Cả Tuyết Vân Sơn rung lên dữ dội.
Phong ấn không còn chỉ là một cấu trúc bị phá vỡ—
mà đang cưỡng ép chọn người kế thừa.
Và người trẻ vừa bước lên đỉnh núi đã hiểu:
từ khoảnh khắc đó, hắn không còn quyền lựa chọn rời đi nữa.
(Hết chương 4)