Trăng Lên Đỉnh Núi - Chương 2: Quan tài băng dưới trăng đỏ
Trăng đỏ treo lơ lửng trên đỉnh Tuyết Vân Sơn, ánh sáng lạnh lẽo phủ xuống như máu đông.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ.
🖤 1. Phong ấn vỡ ra một nửa
Ngay khi người trẻ bước qua ranh giới đỉnh núi—
mặt đất dưới chân phát ra tiếng “răng rắc”.
Những ký tự cổ xưa trên không trung vỡ vụn từng mảnh.
Một khe nứt xuất hiện.
Từ sâu trong lòng núi, ánh sáng xanh nhạt bốc lên.
⚠️ 2. Thứ bị chôn giấu hàng ngàn năm
Gió đột ngột ngừng thổi.
Ngay cả mây cũng đứng yên.
Từ khe nứt, một vật thể từ từ trồi lên.
Một quan tài băng.
Trong suốt như thủy tinh.
Nhưng tỏa ra khí tức khiến linh lực xung quanh đông cứng.
🧠 3. Người trong quan tài
Người leo núi không lùi lại.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào quan tài.
Bên trong—
là một nữ nhân.
Mái tóc dài trôi nhẹ như đang trong nước.
Gương mặt bình tĩnh như đang ngủ.
Nhưng không có dấu hiệu của sinh khí.
🖤 4. Trăng đỏ phản ứng
Ngay khi quan tài xuất hiện hoàn chỉnh—
trăng trên trời rung nhẹ.
Ánh đỏ trở nên đậm hơn.
Như thể… đang phản ứng với người trong quan tài.
⚠️ 5. Giọng nói thứ hai xuất hiện
“Ngươi vẫn dám tới đây.”
Lần này không phải từ núi.
Mà từ trong quan tài.
Người trẻ khẽ nheo mắt:
“Ngươi chưa chết?”
🧩 6. Quan tài tự mở
Một tiếng “két” vang lên.
Nắp quan tài băng tự động trượt sang một bên.
Hàn khí tràn ra như thác.
Nữ nhân bên trong từ từ mở mắt.
Đôi mắt màu đỏ nhạt.
Không có cảm xúc.
🖤 7. Sự thức tỉnh bị cưỡng ép
Nàng ngồi dậy.
Nhìn người trước mặt.
“Ngươi… đến sớm hơn dự tính.”
Người trẻ đáp:
“Ta không đến tìm ngươi.”
“Ta đến tìm phong ấn.”
⚠️ 8. Một sự thật bị đảo ngược
Nữ nhân cười nhẹ.
Nhưng nụ cười không ấm áp.
“Phong ấn?”
“Chính ta… là phong ấn.”
Không khí lập tức nặng xuống.
🧠 9. Bí mật của Tuyết Vân Sơn
Trận pháp cổ xưa bắt đầu tái kích hoạt.
Những ký tự còn sót lại trên không trung xoay vòng quanh họ.
Như đang xác nhận điều gì đó.
🖤 10. Lựa chọn đầu tiên
Nữ nhân bước ra khỏi quan tài băng.
Mỗi bước đi đều khiến mặt đất đóng băng thêm.
“Ngươi có hai lựa chọn.”
“Rời đi.”
“Hoặc trở thành người tiếp theo bị giữ lại nơi này.”
🔥 Kết thúc chương 2
Trăng đỏ trên đỉnh núi càng lúc càng sáng.
Quan tài băng đã mở.
Và thứ bị phong ấn không còn là “vật chết” nữa—
mà đã trở thành một tồn tại có ý thức.
(Hết chương 2)