NHÂN DUYÊN AN BÀI - Chương 4: Người đàn ông không nói rõ tên
Đêm đầu tiên ở biệt thự trôi qua trong sự im lặng lạ lùng.
Trần Thư Kỳ ngủ không sâu.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì cảm giác mọi thứ diễn ra quá nhanh.
🖤 1. Một buổi sáng không giống “tạm bợ”
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy sớm.
Căn phòng được chuẩn bị sẵn đồ mới, đúng kích cỡ của cô.
Trên bàn có bữa sáng đơn giản.
Không quá cầu kỳ.
Nhưng rất chỉn chu.
Trần Thư Kỳ khẽ tự hỏi:
“Anh ta chuẩn bị từ khi nào?”
⚠️ 2. Khoảng cách giữa hai người trong cùng một nhà
Cô bước ra hành lang.
Căn biệt thự rất lớn, nhưng gần như không có người hầu đi lại.
Chỉ có sự yên tĩnh.
Và cảm giác… bị quan sát nhẹ nhàng.
🧩 3. Cuộc gặp trong bếp
Khi cô xuống bếp, anh đã ở đó.
Đang pha cà phê.
Không nhìn cô ngay.
Chỉ nói:
“Ngủ được không?”
Cô hơi khựng lại:
“Cũng… ổn.”
Anh đưa ly cà phê cho cô:
“Uống đi.”
🖤 4. Một câu hỏi không nên hỏi
Trần Thư Kỳ nhận lấy ly cà phê:
“Anh tên gì?”
Không khí dừng lại một giây.
Anh nhìn cô.
Rất lâu.
Rồi nói:
“Cô chưa cần biết.”
⚠️ 5. Một người luôn giữ khoảng cách
Cô nhíu mày:
“Chúng ta đang giả làm người yêu, nhưng tôi không biết tên anh?”
Anh đáp:
“Giả là đủ.”
Ngắn gọn.
Không dư thừa.
🧠 6. Người cũ không biến mất
Cùng lúc đó, bên ngoài biệt thự.
Một chiếc xe dừng lại.
Chồng cũ của Trần Thư Kỳ đang đứng trước cổng.
“Gọi cô ấy ra.”
Bảo vệ chặn lại:
“Không có sự cho phép.”
🖤 7. Sự xuất hiện đúng thời điểm
Đúng lúc đó, anh bước ra.
Áo sơ mi trắng, ánh mắt lạnh.
Anh nhìn người đàn ông kia:
“Cô ấy không muốn gặp.”
Người kia siết tay:
“Anh là ai mà quyết thay cô ấy?”
Anh trả lời:
“Người cô ấy đang ở cùng.”
Lại là câu nói đó.
🔴 8. Ranh giới bị xác nhận
Không tranh cãi thêm.
Không giải thích.
Chỉ một ánh nhìn đã đủ khiến người kia phải lùi lại.
🔥 Kết thúc chương 4
Cánh cổng đóng lại.
Trần Thư Kỳ đứng trên ban công nhìn xuống.
Cô thấy tất cả.
Và lần đầu tiên cô hiểu rằng:
Mối quan hệ này không chỉ là “giả vờ”.
Mà là một thế giới riêng, nơi cô đã bước vào mà không có đường quay lại.
(Hết chương 4)