NHÂN DUYÊN AN BÀI - Chương 2: Cuộc gặp không thể quay đầu
Đêm thành phố vẫn sáng đèn, nhưng với Trần Thư Kỳ, mọi thứ đã thay đổi kể từ khoảnh khắc cô nắm lấy tay người đàn ông xa lạ.
🖤 1. Cái giá của một lời nói dối
Trong xe, không khí yên tĩnh đến mức khó thở.
Trần Thư Kỳ ngồi bên ghế phụ, hai tay vẫn siết chặt vào nhau.
Cô khẽ nói:
“Xin lỗi anh… lúc nãy tôi chỉ là…”
Người đàn ông cắt lời:
“Giả vờ?”
Cô im lặng.
Anh nhìn thẳng phía trước:
“Cô biết nếu tôi không xuất hiện, chuyện gì sẽ xảy ra không?”
Trần Thư Kỳ không trả lời.
Cô biết.
⚠️ 2. Một đề nghị bất ngờ
Xe dừng trước một tòa nhà cao tầng.
Ánh đèn phản chiếu lên kính xe.
Người đàn ông mở cửa:
“Xuống đi.”
Cô chần chừ:
“Đây là đâu?”
“Nhà tôi.”
Một chữ đơn giản, nhưng khiến cô khựng lại.
🧩 3. Ranh giới bắt đầu mờ đi
Trong thang máy, không ai nói gì.
Chỉ có ánh đèn phản chiếu gương mặt cả hai.
Trần Thư Kỳ vô thức lùi sát vào góc.
Người đàn ông liếc nhìn cô:
“Sợ tôi?”
Cô lắc đầu, nhưng không dám nhìn thẳng.
🖤 4. Một cái tên chưa được tiết lộ
Căn hộ rộng lớn, lạnh và gọn gàng đến mức giống khách sạn.
Người đàn ông đặt chìa khóa xuống bàn.
“Ngồi đi.”
Cô hỏi nhỏ:
“Tôi nên gọi anh là gì?”
Anh dừng lại một chút.
“Không quan trọng.”
⚠️ 5. Tin tức từ quá khứ
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên.
Trên màn hình là một tin nhắn:
“Người của cô ta đang tìm đến.”
Ánh mắt anh thay đổi nhẹ.
Trần Thư Kỳ không để ý.
Cô đang nhìn ra cửa sổ.
🧠 6. Người cũ xuất hiện
Sáng hôm sau.
Trần Thư Kỳ vừa rời khỏi tòa nhà thì gặp một người quen.
Chồng sắp cưới cũ của cô.
Bên cạnh anh ta là cô gái từng là bạn thân.
“Thư Kỳ…” hắn gọi.
Cô đứng lại.
🖤 7. Vết thương chưa lành
Người đàn ông kia bước tới:
“Em hiểu lầm rồi.”
Cô cười nhạt:
“Hiểu lầm?”
Cô gái bên cạnh cúi đầu, nhưng tay vẫn đặt lên bụng.
Không cần nói thêm.
⚠️ 8. Sự xuất hiện đúng lúc
Đúng lúc không khí căng thẳng—
một chiếc xe đen dừng lại.
Cửa xe mở.
Người đàn ông đêm qua bước xuống.
Anh đi thẳng đến bên Trần Thư Kỳ.
Không nhìn hai người kia.
Chỉ nói:
“Cô ấy đang bận.”
🧩 9. Lời tuyên bố không chính thức
Chồng cũ cô sững lại:
“Anh là ai?”
Người đàn ông nhìn thẳng:
“Người cô ấy đang ở cùng.”
Không giải thích.
Không tranh cãi.
Chỉ một câu đủ rõ ràng.
🔴 10. Quan hệ bắt đầu bị định hình
Anh nắm nhẹ cổ tay Trần Thư Kỳ:
“Đi thôi.”
Cô khựng lại:
“Anh… định làm gì?”
Anh không nhìn cô:
“Đưa cô thoát khỏi rắc rối.”
🔥 Kết thúc chương 2
Chiếc xe đen rời đi.
Phía sau là ánh mắt sững sờ của người cũ.
Trần Thư Kỳ nhìn người đàn ông bên cạnh.
Cô bắt đầu nhận ra—
lời nói dối đêm qua đã không còn đơn giản là “giả vờ”.
Mà đang dần trở thành một sự thật không thể thoát ra.
(Hết chương 2)