NHÂN DUYÊN AN BÀI - Chương 1: Đêm định mệnh trong quán bar
Ánh đèn neon trong quán bar nhấp nháy, tiếng nhạc dồn dập như muốn nuốt chửng mọi cảm xúc.
Trần Thư Kỳ ngồi một mình ở góc bàn, ly rượu đã cạn từ lâu.
🖤 1. Một đám cưới chưa kịp diễn ra đã tan vỡ
Cách đây ba ngày, cô vẫn còn nghĩ mình sẽ mặc váy cưới.
Nhưng hôm nay—
cô chỉ còn lại một tin nhắn lạnh lùng:
“Anh xin lỗi… chúng ta dừng lại đi.”
Không giải thích.
Không gặp mặt.
Chỉ có phản bội.
⚠️ 2. Cơn say và sự mất cảnh giác
Ly rượu thứ ba.
Rồi thứ tư.
Trần Thư Kỳ không còn nhớ mình đã uống bao nhiêu.
Cô chỉ biết—
trong lòng rất đau.
🧩 3. Ánh mắt không an toàn
Ở phía quầy bar, vài người đàn ông đang nhìn về phía cô.
Không che giấu.
Không lịch sự.
Một trong số họ đứng dậy.
Bước về phía cô.
🖤 4. Nguy hiểm đến gần
“Cô gái, đi một mình à?”
Giọng nói khiến cô tỉnh táo hơn một chút.
Cô lùi lại:
“Không liên quan đến anh.”
Nhưng người đàn ông vẫn tiến tới.
⚠️ 5. Khoảnh khắc thay đổi số phận
Ngay lúc đó—
một bàn tay kéo cô đứng dậy.
Cô ngã vào một người đàn ông xa lạ.
Áo sơ mi đen.
Ánh mắt lạnh.
Anh nhìn thẳng đám người kia:
“Cô ấy đi cùng tôi.”
🧠 6. Một lời nói cứu mạng
Đám người kia khựng lại.
Nhìn nhau.
Rồi chậm rãi rời đi.
Không khí trong quán bar dịu xuống.
Trần Thư Kỳ vẫn chưa hoàn hồn.
Cô ngẩng lên:
“Anh… là ai?”
🖤 7. Một quyết định liều lĩnh
Người đàn ông nhìn cô một lúc.
Rồi nói:
“Muốn sống yên thì đừng quay lại đây nữa.”
Nhưng chưa kịp rời đi—
đám người lúc nãy lại xuất hiện ở cửa.
⚠️ 8. Lời nói “giả vờ” định mệnh
Trần Thư Kỳ hoảng loạn.
Không kịp suy nghĩ—
cô nắm lấy tay anh.
“Anh… là bạn trai tôi.”
Không gian im lặng một giây.
Người đàn ông nhìn cô.
Rất lâu.
Rồi anh kéo cô sát lại:
“Vậy thì diễn cho tốt.”
🔴 9. Thoát khỏi nguy hiểm
Anh ôm cô rời khỏi quán bar.
Phía sau, những ánh mắt nguy hiểm dần biến mất.
Trần Thư Kỳ thở gấp:
“Xin lỗi… tôi không cố ý.”
Anh không nhìn cô:
“Cô nợ tôi một lần.”
🔥 Kết thúc chương 1
Xe dừng dưới ánh đèn thành phố.
Trần Thư Kỳ nhìn người đàn ông bên cạnh—
cô không biết anh là ai.
Chỉ biết rằng:
từ đêm hôm đó, cuộc đời cô không còn đường quay lại như trước nữa.
(Hết chương 1)