Em Trốn Không Thoát - Chương 4: Người phụ nữ trong kế hoạch của tổng tài
Đêm xuống, thành phố chìm trong ánh đèn lạnh.
Quý Phương trở về căn hộ muộn hơn thường lệ.
Nhưng xe của Lục Quan Thương vẫn dừng lại dưới tòa nhà.
🖤 1. Một cuộc gọi không báo trước
Điện thoại cô rung lên.
“Xuống đây.”
Chỉ hai chữ.
Giọng của Lục Quan Thương.
Quý Phương đứng im vài giây.
Rồi vẫn xuống.
⚠️ 2. Cuộc gặp không thuộc phạm vi công việc
Trong xe, không có tài liệu.
Không có lịch làm việc.
Chỉ có ánh sáng mờ từ bảng điều khiển.
Cô hỏi:
“Lục tổng, còn việc gì chưa xong sao?”
Anh nhìn thẳng phía trước:
“Không liên quan công việc.”
Câu nói khiến cô khựng lại.
🧩 3. Một sự thật được nhắc đến
Lục Quan Thương đưa cho cô một tập hồ sơ.
Không dày.
Nhưng đủ khiến cô thấy bất an.
“Đọc đi.”
Quý Phương mở ra.
Trang đầu là thông tin cá nhân của cô.
Cô ngẩng lên:
“Đây là gì?”
Anh trả lời:
“Quá khứ của cô.”
🖤 4. Những thứ cô không biết về chính mình
Trong hồ sơ có những chi tiết cô chưa từng thấy.
Một số thời điểm bị bỏ trống.
Một số mối liên hệ bị che mờ.
Quý Phương siết chặt tay:
“Tại sao anh lại có thứ này?”
Lục Quan Thương im lặng vài giây.
“Vì tôi là người giữ nó.”
⚠️ 5. Sự thật bắt đầu lộ ra một phần
Cô nhìn anh:
“Anh đang điều tra tôi?”
Anh lắc nhẹ đầu:
“Không phải điều tra.”
“Là bảo vệ.”
Câu nói đó khiến không khí trong xe thay đổi.
🧠 6. Cảm giác bị kéo vào trung tâm
Quý Phương hít sâu:
“Bảo vệ tôi khỏi cái gì?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn cô rất lâu.
“Khỏi những thứ cô chưa sẵn sàng biết.”
🖤 7. Một ranh giới cuối cùng bị chạm đến
Quý Phương đặt hồ sơ xuống:
“Nếu tôi không muốn bị che giấu thì sao?”
Lần này, ánh mắt Lục Quan Thương thay đổi.
Không còn lạnh.
Mà sâu hơn.
“Cô không có quyền chọn.”
🔴 8. Sự kiểm soát không còn là công việc
Không khí trong xe trở nên nặng nề.
Quý Phương nhận ra—
đây không còn là mối quan hệ tổng tài và trợ lý nữa.
Mà là một thứ ràng buộc cô không hiểu được.
🔥 Kết thúc chương 4
Xe dừng dưới tòa nhà.
Quý Phương bước xuống, đứng rất lâu trước cửa.
Cô quay lại nhìn chiếc xe đen đang rời đi.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy:
Mình không phải đang sống một cuộc đời bình thường…
mà đang đứng trong một kế hoạch mà người khác đã sắp đặt từ rất lâu rồi.
(Hết chương 4)