Em Trốn Không Thoát - Chương 2: Ranh giới giữa công việc và cảm xúc
Sáng hôm sau, tập đoàn Lục Thị lại trở về nhịp độ bận rộn quen thuộc.
Nhưng với Quý Phương, mọi thứ dường như đã có gì đó thay đổi.
🖤 1. Một buổi sáng không bình thường
Cô vừa bước vào văn phòng đã thấy lịch làm việc hôm nay bị sửa lại.
Không có thông báo trước.
Không có lý do.
“Cuộc họp 9h chuyển sang 10h.”
“Buổi gặp đối tác hủy.”
Quý Phương khựng lại.
Đây không giống cách Lục Quan Thương thường làm việc.
⚠️ 2. Gặp mặt ngoài kế hoạch
Cô cầm tài liệu lên tầng cao nhất.
Cửa phòng tổng tài mở sẵn.
Lục Quan Thương đứng trước bàn làm việc, đang nghe điện thoại.
Thấy cô, anh ra hiệu chờ.
Một phút sau, anh cúp máy.
“Có chuyện gì?” anh hỏi.
Quý Phương đưa tài liệu:
“Lịch hôm nay bị thay đổi.”
Anh nhìn qua:
“Tôi chỉnh.”
Chỉ hai chữ.
🧩 3. Sự thay đổi khó hiểu
Quý Phương hơi do dự:
“Nhưng như vậy sẽ ảnh hưởng tiến độ dự án.”
Lục Quan Thương ngẩng lên nhìn cô.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Cô đang dạy tôi cách làm việc?”
Câu nói không nặng nề.
Nhưng đủ khiến không khí im lại.
🖤 4. Khoảng cách quen thuộc
Quý Phương lập tức:
“Không phải ý đó.”
Anh không truy vấn thêm.
Chỉ quay lại bàn làm việc:
“Ra ngoài đi.”
Như mọi lần.
Ngắn gọn.
Dứt khoát.
⚠️ 5. Tin đồn lan nhanh hơn dự đoán
Cùng lúc đó, trong công ty.
Một nhóm nhân viên thì thầm:
“Dạo này tổng tài thay đổi lịch chỉ vì trợ lý.”
“Không giống phong cách của anh ấy.”
“Có khi nào…”
Câu nói bỏ lửng.
Không ai dám nói tiếp.
🧠 6. Áp lực vô hình
Quý Phương ngồi trong phòng làm việc, cố tập trung.
Nhưng đầu óc lại không yên.
Cô bắt đầu nhận ra—
mọi thay đổi nhỏ đều liên quan đến Lục Quan Thương.
Nhưng cô không hiểu lý do.
🖤 7. Một cuộc gọi bất ngờ
Điện thoại nội bộ vang lên.
“Lên phòng tôi.”
Giọng Lục Quan Thương.
Quý Phương đứng dậy ngay lập tức.
⚠️ 8. Khoảng cách bị rút ngắn
Lần này, anh không đứng sau bàn làm việc.
Mà đứng ngay cạnh cửa sổ.
“Cô có kế hoạch cuối tuần không?”
Câu hỏi khiến cô hơi bất ngờ:
“…Không có.”
Anh gật đầu nhẹ:
“Vậy đi cùng tôi.”
🧠 9. Một quyết định không giải thích
Quý Phương ngẩn ra:
“Đi đâu ạ?”
Lục Quan Thương nhìn thẳng:
“Gặp đối tác.”
Nhưng cách anh nói…
không giống một mệnh lệnh công việc.
🔴 10. Ranh giới bắt đầu mờ rõ hơn
Căn phòng yên tĩnh vài giây.
Quý Phương cảm nhận rất rõ—
khoảng cách giữa họ đang bị thu hẹp từng chút một.
Nhưng cô không biết đó là chủ ý.
Hay chỉ là sự trùng hợp.
🔥 Kết thúc chương 2
Tối hôm đó, thành phố lên đèn.
Quý Phương đứng trước gương rất lâu.
Cô không hiểu vì sao mình lại được chọn.
Cũng không hiểu vì sao người đàn ông đó lại thay đổi quy tắc của chính mình.
Nhưng cô biết một điều:
Từ lời mời “đi cùng tôi” hôm nay…
cuộc sống của cô sẽ không còn như trước nữa.
(Hết chương 2)