Kết Hôn Trước Rồi Yêu - Chương 4: Bí mật sau cánh cửa phòng đóng kín
Đêm xuống rất nhanh ở khu biệt thự nhà họ Đình.
Ánh đèn vàng yếu ớt trải dài trên hành lang, nhưng không đủ xua đi cảm giác lạnh lẽo bám chặt vào từng bức tường.
Trang Thanh nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Căn nhà này quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng suy nghĩ của chính mình.
🖤 1. Tiếng động lúc nửa đêm
Khoảng hơn 1 giờ sáng.
Trang Thanh nghe thấy tiếng bánh xe lăn rất nhẹ ngoài hành lang.
Cô ngồi dậy.
Im lặng.
Tiếng động dừng lại ngay trước cửa phòng bên cạnh.
Phòng của Đình Trọng.
Không hiểu vì sao, cô bước xuống giường, mở hé cửa.
⚠️ 2. Người đàn ông không ngủ
Ánh đèn hành lang hắt vào bóng lưng Đình Trọng.
Anh đang ngồi trong xe lăn, trước bàn làm việc.
Tài liệu mở ra.
Nhưng anh không đọc.
Chỉ nhìn vào khoảng không.
Trang Thanh khẽ lên tiếng:
“Anh chưa ngủ sao?”
Không có phản ứng ngay.
Rất lâu sau, anh mới nói:
“Không quen ngủ sớm.”
🧩 3. Khoảng cách gần nhưng rất xa
Trang Thanh bước ra hành lang:
“Căn nhà này… luôn như vậy à?”
Đình Trọng quay đầu nhìn cô:
“Như thế nào?”
“Im lặng.”
Anh không trả lời ngay.
Ánh mắt dừng lại trên cô một lúc.
“Cô sẽ quen.”
🖤 4. Một câu nói không phải an ủi
Trang Thanh cười nhẹ:
“Tôi không chắc mình muốn quen.”
Đình Trọng đóng tài liệu lại:
“Không ai hỏi cô muốn hay không.”
Câu nói đó không mang tính áp bức.
Nhưng lại rất thật.
⚠️ 5. Một bí mật vô tình lộ ra
Gió nhẹ thổi qua hành lang.
Cửa phòng anh khẽ mở hé.
Trang Thanh nhìn thấy bên trong—
một số tài liệu, hình ảnh và hồ sơ được xếp rất gọn.
Cô chỉ kịp thấy một phần tên công ty.
Nhưng chưa kịp nhìn rõ thì Đình Trọng đã che lại.
“Đừng nhìn.”
Giọng anh trầm xuống hơn trước.
🧠 6. Lần đầu tiên anh thay đổi sắc thái
Trang Thanh khựng lại:
“Đó là gì?”
Đình Trọng im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Không liên quan đến cô.”
Nhưng lần này…
ánh mắt anh không còn hoàn toàn bình tĩnh như trước.
🖤 7. Một ranh giới bị vẽ lại
Trang Thanh nhìn thẳng vào anh:
“Nếu không liên quan, tại sao phải giấu?”
Không khí dừng lại.
Đình Trọng quay xe lăn lại:
“Quay về phòng đi.”
Không lớn tiếng.
Nhưng là mệnh lệnh.
🔴 8. Đêm không còn yên tĩnh
Trang Thanh đứng yên vài giây.
Rồi cuối cùng quay lưng đi.
Nhưng trong đầu cô không còn là sự tò mò đơn thuần nữa.
Mà là một cảm giác rất rõ ràng:
Căn nhà này không chỉ có một cuộc hôn nhân bị ép buộc.
Mà còn có thứ gì đó… đang bị che giấu.
🔥 Kết thúc chương 4
Khi cửa phòng đóng lại, Đình Trọng nhìn về phía hành lang rất lâu.
Ánh đèn hắt lên gương mặt anh.
Không ai biết anh đang nghĩ gì.
Chỉ biết rằng—
từ khoảnh khắc Trang Thanh bước vào cuộc sống của anh, mọi thứ đã bắt đầu không còn yên ổn như trước nữa.
(Hết chương 4)