Kết Hôn Trước Rồi Yêu - Chương 2: Người chồng “bị bỏ quên” trong căn nhà lạnh lẽo
Buổi chiều hôm đó, trời âm u như phủ một lớp bụi mỏng lên cả thành phố.
Trang Thanh đứng trước cửa biệt thự nhà họ Đình rất lâu.
Không phải vì sợ.
Mà vì cảm giác nơi này không giống một “nhà”, mà giống một nơi bị thời gian bỏ quên.
🖤 1. Cuộc gặp đầu tiên không như tưởng tượng
Cánh cửa mở ra.
Một người quản gia cúi đầu:
“Cô Trang, mời vào.”
Không có sự chào đón.
Không có ánh mắt tò mò.
Chỉ có sự im lặng được sắp đặt sẵn.
Trang Thanh bước vào.
Trong phòng khách lớn, ánh sáng chiếu xuống lạnh lẽo.
Và rồi cô nhìn thấy anh.
⚠️ 2. Đình Trọng xuất hiện
Anh ngồi trên xe lăn gần cửa sổ.
Áo sơ mi trắng.
Đôi tay đặt yên trên tay vịn.
Gương mặt không biểu cảm.
Không phải kiểu yếu đuối.
Mà là kiểu lạnh lẽo, xa cách, như thể không muốn tham gia vào thế giới này.
Trang Thanh khựng lại một giây.
Rồi bước tiếp.
🧩 3. Cuộc đối thoại đầu tiên
Quản gia lên tiếng:
“Đây là cô Trang Thanh.”
Không ai trả lời ngay.
Đình Trọng chỉ nhìn cô.
Rất lâu.
Ánh mắt không có cảm xúc.
Rồi anh nói:
“Không cần giới thiệu.”
Giọng trầm.
Ngắn.
Nhưng rõ ràng.
🖤 4. Một cuộc hôn nhân không cần cảm xúc
Trang Thanh nhìn thẳng:
“Anh biết tôi sẽ đến?”
Đình Trọng đáp:
“Biết.”
“Và anh đồng ý?”
Im lặng vài giây.
Rồi anh nói:
“Không quan trọng.”
Câu trả lời khiến cô khựng lại.
⚠️ 5. Gia đình nhà họ Đình không bình thường
Tối đó, bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề.
Không ai nói chuyện nhiều.
Chỉ có những ánh mắt dò xét.
Một người họ hàng lên tiếng:
“Cô gái này nhìn cũng bình thường.”
Một người khác cười nhẹ:
“Hy vọng có ích.”
Trang Thanh đặt đũa xuống:
“Tôi không phải món hàng.”
Không khí lập tức im lặng.
🧠 6. Người chồng không đứng về bên nào
Đình Trọng vẫn không phản ứng.
Không bảo vệ.
Không phủ nhận.
Chỉ im lặng.
Trang Thanh nhìn anh:
“Anh cũng nghĩ vậy sao?”
Anh quay đầu nhìn cô.
Rất chậm.
Rồi nói:
“Tôi không cần nghĩ.”
🖤 7. Khoảng cách bắt đầu hình thành
Sau bữa ăn, Trang Thanh được đưa về phòng riêng.
Căn phòng rộng nhưng lạnh.
Giống như cả căn nhà này.
Cô đứng bên cửa sổ.
Nhìn xuống sân tối.
Không biết vì sao—
cô lại nhớ đến ánh mắt của Đình Trọng lúc nãy.
Không yếu.
Không sợ.
Chỉ là… không quan tâm.
🔴 8. Một cuộc hôn nhân bắt đầu không có lựa chọn
Cùng lúc đó, ở phòng bên cạnh.
Đình Trọng ngồi một mình.
Ánh đèn mờ.
Không ai biết anh đang nghĩ gì.
Nhưng quản gia nói nhỏ:
“Cậu ấy không thích ai ở gần.”
“Cũng không giữ ai lại.”
Một cuộc hôn nhân được sắp đặt.
Hai con người xa lạ.
Và một căn nhà không có tiếng ấm áp.
🔥 Kết thúc chương 2
Trang Thanh nằm trên giường, không ngủ được.
Cô không biết ngày mai sẽ như thế nào.
Cũng không biết người đàn ông kia là tốt hay xấu.
Chỉ biết một điều—
từ khoảnh khắc bước vào căn nhà này, cô đã không còn đường lui.
(Hết chương 2)