Ngã Rẽ Hôn Nhân - Chương 2: Sự xuất hiện của người thứ hai trong cuộc đời cô
Sáng hôm sau, thành phố vẫn như mọi ngày—vội vã, ồn ào và không quan tâm đến những rạn nứt trong cuộc sống của bất kỳ ai.
Lâm An Nhiên bước vào công ty với đôi mắt hơi mệt.
Đêm qua cô không ngủ được.
Không phải vì công việc.
Mà vì câu nói của Tần Dạ Hàn:
“Cô làm việc trực tiếp với tôi.”
🖤 1. Lệnh điều chuyển bất ngờ
Vừa đến chỗ ngồi, trưởng phòng đã gọi cô lên.
“Có quyết định mới.”
An Nhiên ngẩng lên:
“Về dự án hôm qua sao?”
Trưởng phòng lắc đầu:
“Không. Là điều chuyển.”
Cô khựng lại:
“Điều chuyển?”
Tờ quyết định đặt trước mặt cô.
Chữ ký ở cuối trang rõ ràng:
Tần Dạ Hàn.
Không xin ý kiến.
Không thông báo trước.
Chỉ có kết quả.
⚠️ 2. Văn phòng tầng cao nhất
Lần thứ hai trong hai ngày, An Nhiên lại đứng trước cửa phòng tổng giám đốc.
Nhưng lần này cảm giác hoàn toàn khác.
Nặng hơn.
Áp lực hơn.
Cửa mở.
Tần Dạ Hàn đã ở đó.
Hắn không ngẩng đầu:
“Ngồi.”
Chỉ một chữ.
🧩 3. Ranh giới công việc bị xóa mờ
An Nhiên đặt tài liệu xuống bàn:
“Tại sao lại điều chuyển tôi?”
Tần Dạ Hàn lật trang hồ sơ:
“Cô phù hợp với dự án này.”
Cô siết tay:
“Nhưng tôi không xin chuyển.”
Lần này, hắn ngẩng lên.
Ánh mắt dừng lại trên cô.
“Ở đây không cần xin.”
Không khí trong phòng lập tức trở nên im lặng.
🖤 4. Một cuộc gọi từ quá khứ
Điện thoại An Nhiên rung lên.
“Chồng”
Cô do dự một giây rồi nghe máy.
“Chiều nay về nhà.”
Giọng nói bên kia lạnh.
Không cảm xúc.
Cô khẽ đáp:
“Tôi có việc.”
Im lặng vài giây.
Rồi câu trả lời:
“Việc gì quan trọng hơn gia đình?”
Cô không trả lời được.
⚠️ 5. Ánh mắt không nên tồn tại
Ngay khi cô cúp máy, không gian phòng trở nên yên tĩnh hơn.
Tần Dạ Hàn vẫn nhìn cô.
“Gia đình?”
Câu hỏi rất nhẹ.
Nhưng khiến cô khựng lại.
An Nhiên siết điện thoại:
“Chuyện cá nhân.”
Hắn không hỏi thêm.
Chỉ nói:
“Đừng để ảnh hưởng công việc.”
Nhưng ánh mắt hắn… vẫn không rời đi.
🧠 6. Một khoảng cách khó hiểu
Suốt buổi làm việc đầu tiên dưới quyền Tần Dạ Hàn.
An Nhiên nhận ra một điều:
Hắn không phải kiểu sếp chỉ quan tâm hiệu suất.
Mà là người quan sát mọi chi tiết.
Từ biểu cảm.
Đến sự im lặng.
Như thể hắn đang đọc một thứ gì đó không nằm trên giấy tờ.
🔴 7. Buổi tối không bình yên
Tan ca.
An Nhiên vừa bước ra khỏi tòa nhà thì trời đổ mưa.
Cô đứng dưới mái hiên, chưa kịp gọi xe.
Một chiếc xe dừng lại trước mặt.
Cửa kính hạ xuống.
Tần Dạ Hàn.
“Lên xe.”
Cô sững lại:
“Tôi có thể tự về.”
Hắn nhìn cô:
“Trời đang mưa.”
Chỉ một câu.
Không giải thích.
Không ép buộc.
Nhưng lại khiến cô không dễ từ chối.
🔥 Kết thúc chương 2
Chiếc xe chạy chậm trong mưa.
An Nhiên ngồi bên cửa sổ, nhìn thành phố mờ đi sau lớp kính.
Tần Dạ Hàn không nói gì suốt quãng đường.
Nhưng sự hiện diện của hắn khiến không gian trong xe trở nên khác lạ.
Trong khi đó…
ở một nơi khác, cuộc hôn nhân của cô vẫn đang tiếp tục im lặng như mọi ngày.
Hai thế giới.
Hai con người.
Và một ngã rẽ bắt đầu không thể quay lại.
(Hết chương 2)