Giang Xuyển Như Sơ (18+) - Chương 3: Người không cảm xúc và sự thay đổi bắt đầu
Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn bao phủ khu nhà họ Giang.
Cả căn nhà lớn như chìm trong một lớp im lặng dày đặc, chỉ có tiếng chim sớm và bước chân của người giúp việc.
Chiêu Như Sơ tỉnh dậy với cảm giác mệt mỏi kéo dài từ đêm qua.
🖤 1. Một ngày bắt đầu khác thường
Khi cô bước xuống tầng dưới, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn.
Nhưng hôm nay có một sự thay đổi nhỏ—
Giang Xuyển đã ngồi ở bàn.
Vẫn là vị trí cũ, hơi tách biệt khỏi mọi người.
Vẫn không nói gì.
Nhưng sự hiện diện của hắn khiến không khí trong phòng trở nên nặng hơn.
Chiêu Như Sơ khựng lại một giây.
Rồi ngồi xuống vị trí đối diện xa nhất có thể.
Không ai nói gì.
Như thể đây là một quy tắc ngầm.
⚠️ 2. Ánh nhìn không nên tồn tại
Trong suốt bữa ăn.
Chiêu Như Sơ cảm nhận được một điều kỳ lạ.
Không phải ai đó nhìn cô.
Mà là…
Giang Xuyển.
Hắn không nhìn thẳng.
Chỉ là ánh mắt vô tình lướt qua.
Rất nhanh.
Rất ít.
Nhưng đủ để khiến cô không thể giả vờ không nhận ra.
Cô siết nhẹ tay dưới bàn.
Không hiểu vì sao mình lại căng thẳng.
🧩 3. Một nhiệm vụ kỳ lạ
Sau bữa sáng.
Một người trong gia đình đưa cho Chiêu Như Sơ một chiếc chìa khóa.
“Phòng kho phía tây.”
“Dọn dẹp lại một chút.”
Cô gật đầu.
Không có lựa chọn khác.
Nhưng khi cô đi ngang qua hành lang dài—
cô lại gặp Giang Xuyển.
Lần này, hắn đang đứng gần cửa kho.
Như thể đã chờ sẵn.
🖤 4. Cuộc đối thoại ngắn ngủi
Chiêu Như Sơ dừng lại.
“Anh ở đây làm gì?”
Giang Xuyển không nhìn cô.
Chỉ nói:
“Cô không cần vào đó.”
Cô cau mày:
“Nhưng họ bảo tôi dọn.”
Im lặng.
Một khoảng im lặng dài hơn bình thường.
Rồi hắn nói:
“Trong đó không an toàn.”
Câu nói khiến cô hơi sững lại.
Cô hỏi:
“Không an toàn vì cái gì?”
Giang Xuyển không trả lời.
Chỉ quay mặt đi.
⚠️ 5. Cánh cửa bị khóa lâu năm
Dù vậy, Chiêu Như Sơ vẫn mở cửa kho.
Tiếng khóa vang lên “cạch”.
Bên trong là một căn phòng cũ.
Đồ đạc phủ bụi.
Nhưng có một thứ khiến cô dừng lại ngay lập tức—
một chiếc ghế bị xích cố định xuống sàn.
Cô lùi lại nửa bước.
Tim đập nhanh hơn.
Đúng lúc đó—
Giang Xuyển xuất hiện sau lưng cô.
Không rõ từ khi nào.
🧠 6. Sự thật bị che giấu
“Đừng chạm vào.”
Giọng hắn trầm hơn bình thường.
Chiêu Như Sơ quay lại:
“Đây là gì?”
Giang Xuyển im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Phòng cũ.”
Cô nhìn hắn:
“Của ai?”
Hắn không trả lời.
Chỉ nói một câu khác:
“Cô không nên tò mò.”
🔴 7. Khoảng cách bắt đầu nứt
Chiêu Như Sơ nhìn hắn.
Lần đầu tiên cô cảm thấy—
người đàn ông này không phải chỉ “im lặng”.
Mà là đang giấu thứ gì đó.
Rất lớn.
Rất sâu.
Cô nói nhỏ:
“Nếu tôi sống ở đây… tôi có quyền biết sự thật không?”
Giang Xuyển nhìn cô.
Rất lâu.
Rồi quay đi.
Chỉ để lại một câu:
“Không phải mọi sự thật đều an toàn.”
🔥 Kết thúc chương 3
Tối hôm đó.
Chiêu Như Sơ không thể ngủ.
Còn Giang Xuyển thì đứng trong sân, như mọi đêm.
Nhưng lần này—
ánh mắt hắn không còn hoàn toàn trống rỗng nữa.
Như thể có thứ gì đó vừa bị chạm vào.
Và bắt đầu… lay động.
(Hết chương 3)