Giang Xuyển Như Sơ (18+) - Chương 2: Cuộc sống dưới một mái nhà xa lạ
Đêm ở căn nhà họ Giang yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Không có tiếng xe cộ như thành phố.
Không có ánh đèn cao ốc.
Chỉ có tiếng gió lùa qua sân lớn và bóng cây đổ dài trên tường.
🖤 1. Căn phòng “vợ mới”
Chiêu Như Sơ thức dậy từ rất sớm.
Căn phòng dành cho cô sạch sẽ, đầy đủ, nhưng lại thiếu cảm giác “thuộc về”.
Mọi thứ đều mới.
Nhưng không có dấu vết của con người sống lâu dài.
Cô đứng trước gương, nhìn chính mình.
Một người xa lạ trong một nơi xa lạ.
⚠️ 2. Quy tắc trong nhà họ Giang
Khi cô bước ra hành lang, một người giúp việc đã đứng chờ sẵn.
“Cô chủ nhỏ, mời dùng bữa sáng.”
Giọng nói lịch sự.
Nhưng không có sự thân mật.
Trên bàn ăn, mọi người đã ngồi sẵn.
Không ai nói về cô như “con dâu”.
Chỉ như một sự tồn tại tạm thời.
Người đàn ông lớn tuổi nói:
“Ở nhà này có vài quy tắc.”
“Không tự ý vào phòng người khác.”
“Không rời khỏi khuôn viên khi chưa được phép.”
Chiêu Như Sơ im lặng gật đầu.
🧩 3. Giang Xuyển không xuất hiện
Suốt bữa sáng.
Cô không thấy Giang Xuyển.
Không ai nhắc đến hắn.
Như thể người đó không tồn tại trong lịch sinh hoạt của gia đình.
Chiêu Như Sơ hỏi nhỏ:
“Anh ấy… không ăn sáng sao?”
Không khí hơi khựng lại.
Một người anh của hắn trả lời:
“Nó không có thói quen ăn cùng mọi người.”
Chỉ một câu.
Rồi im.
🖤 4. Lần đầu gặp riêng
Buổi chiều.
Chiêu Như Sơ đi ra sân sau.
Cô muốn tìm đường quen với không gian.
Nhưng khi đi qua hành lang dài—
cô dừng lại.
Giang Xuyển đang đứng ở cuối hành lang.
Một mình.
Nhìn ra sân.
Không biết đã đứng đó bao lâu.
Chiêu Như Sơ do dự.
Rồi nhẹ giọng:
“Anh…”
Hắn không quay lại.
Im lặng kéo dài vài giây.
Rồi hắn nói:
“Ở đây không có gì nguy hiểm cho cô.”
Giọng rất trầm.
Rất lạnh.
Không có cảm xúc.
⚠️ 5. Khoảng cách không thể chạm tới
Chiêu Như Sơ bước chậm lại:
“Vậy tại sao tôi lại ở đây?”
Giang Xuyển im lặng.
Rất lâu.
Rồi hắn nói:
“Không phải tôi quyết định.”
Câu trả lời khiến cô khựng lại.
Cô hỏi tiếp:
“Vậy anh có muốn tôi ở đây không?”
Lần này—
hắn quay đầu.
Chỉ một cái nhìn ngắn.
Rồi lại quay đi.
Không trả lời.
🧠 6. Một người “không biết phản ứng”
Chiêu Như Sơ nhận ra một điều:
Giang Xuyển không giống người bình thường.
Hắn không giận.
Không cười.
Không giải thích.
Như thể mọi cảm xúc đều bị khóa lại từ lâu.
Nhưng càng như vậy—
cô lại càng không hiểu vì sao mình vẫn muốn nhìn hắn.
🔴 7. Bóng tối trong gia đình
Tối hôm đó.
Trong phòng khách.
Gia đình họ Giang đang họp.
Một người nói:
“Nó vẫn không thay đổi.”
“Cứ như vậy thì không thể tiếp quản việc gia tộc.”
Người khác thở dài:
“Ít nhất bây giờ nó không phản kháng nữa.”
Một người lớn tuổi nhìn về phía hành lang:
“Hy vọng cô gái đó…”
“Có thể khiến nó khác đi.”
🔥 Kết thúc chương 2
Trong phòng cuối hành lang.
Giang Xuyển đứng trước cửa sổ.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Chiêu Như Sơ thì nằm trên giường, không ngủ được.
Cô chỉ nhớ ánh mắt ngắn ngủi lúc chiều—
lạnh.
nhưng không hoàn toàn trống rỗng.
(Hết chương 2)