Giang Xuyển Như Sơ (18+) - Chương 1: Cô gái bị đưa đến gia đình Giang
Trời mưa nặng hạt trên con đường đất dẫn vào vùng ngoại ô.
Xe chạy qua những cánh đồng dài không thấy điểm cuối.
Chiêu Như Sơ ngồi im trong xe, hai tay siết chặt vào nhau.
Cô không biết mình đang ở đâu.
Cũng không biết sẽ bị đưa đến đâu.
🖤 1. Một giao dịch không có lựa chọn
Ký ức cuối cùng của cô là tiếng cửa xe đóng sầm lại.
Rồi bóng tối.
Rồi những giọng nói xa lạ.
Từ đó đến giờ, cô chỉ biết mình “được đưa đi”.
Không ai giải thích.
Không ai hỏi ý kiến.
Chỉ có một câu duy nhất:
“Sau này cô sẽ có một gia đình mới.”
⚠️ 2. Ngôi nhà lớn giữa vùng tỉnh lị
Xe dừng lại trước một căn nhà lớn.
Không phải biệt thự xa hoa kiểu thành phố.
Mà là kiểu nhà cổ rộng, có sân lớn, tường cao.
Nhìn giống một gia tộc hơn là một gia đình bình thường.
Cánh cổng mở ra.
Tiếng bước chân vang lên.
🧩 3. Gia đình năm người con trai
Chiêu Như Sơ bước xuống xe.
Trước mặt cô là một nhóm người đứng chờ.
Người già, người trung niên, và… bốn người đàn ông.
Mỗi người đều có khí chất khác nhau.
Nhưng điểm chung—
là đều đang nhìn cô.
Như đánh giá một thứ vừa được mang về.
Người phụ nữ lớn tuổi nói:
“Đây là Như Sơ.”
“Vợ của Giang Xuyển.”
🖤 4. Người đàn ông không nói gì
Ánh mắt cô dừng lại ở người đứng cuối cùng.
Giang Xuyển.
Hắn đứng hơi tách khỏi những người còn lại.
Cao.
Vai rộng.
Gương mặt không biểu cảm.
Từ đầu đến cuối—
không nói một câu.
Chiêu Như Sơ vô thức lùi nửa bước.
Hắn nhìn thấy.
Nhưng không phản ứng.
Chỉ quay mặt đi.
Như thể cô không đủ quan trọng để hắn quan tâm.
⚠️ 5. Một cuộc hôn nhân bị ép buộc
Bữa tối diễn ra trong im lặng.
Không ai hỏi cô muốn gì.
Không ai nói về tương lai.
Chỉ có lời tuyên bố:
“Từ hôm nay, cô sẽ sống ở đây.”
Chiêu Như Sơ siết chặt tay dưới bàn.
Cô hiểu—
mình không còn đường quay lại.
🧠 6. Người chồng “không bình thường”
Sau bữa ăn.
Một người anh của Giang Xuyển nói nhỏ:
“Đừng để ý nó.”
“Nó từ nhỏ đã như vậy, không thích nói chuyện.”
Người khác thở dài:
“Chúng tôi chỉ mong có người ở bên nó.”
“Dù là bằng cách nào.”
Chiêu Như Sơ nhìn về phía hành lang.
Nơi Giang Xuyển vừa rời đi.
Không ai theo sau hắn.
Cũng không ai giữ hắn lại.
🖤 7. Đêm đầu tiên
Đêm xuống.
Phòng được sắp xếp cho cô rất sạch sẽ.
Nhưng Chiêu Như Sơ không ngủ được.
Cô đứng bên cửa sổ.
Nhìn ra sân tối.
Đột nhiên—
cô thấy một bóng người.
Giang Xuyển đứng dưới ánh đèn mờ ngoài sân.
Một mình.
Không động.
Không nói.
Giống như một bức tượng bị bỏ quên.
🔥 Kết thúc chương 1
Chiêu Như Sơ không biết vì sao mình được đưa đến đây.
Cũng không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng khi ánh mắt cô chạm vào bóng lưng cô độc đó—
cô có một cảm giác rất lạ:
Người đàn ông này không phải người “bắt đầu nguy hiểm”.
Mà là người…
đã bị thế giới bỏ rơi từ rất lâu rồi.
(Hết chương 1)