Sát Tiên Truyện - Chương 3: Đêm máu đầu tiên của kẻ nghịch thiên
Gió trong rừng Hoang Thạch đột ngột đổi hướng.
Không khí vốn lạnh nay càng trở nên nặng nề, như có một tảng đá vô hình đè xuống toàn bộ khu rừng.
Tô Tranh đứng im giữa bãi đất trống.
Không lùi.
Không tránh.
Chỉ nhìn về phía bóng tối đang dần tiến tới.
🖤 1. Kẻ săn mồi xuất hiện
Từ trong rừng, ba bóng người bước ra.
Áo đen.
Khí tức lạnh.
Mỗi bước chân đều khiến đất dưới chân như bị bóp méo.
Người đi đầu liếc nhìn Tô Tranh:
“Chỉ là một thằng nhóc?”
Giọng nói đầy khinh miệt.
Người thứ hai cười lạnh:
“Chắc lại vô tình chạm vào di vật của sư huynh chúng ta.”
Người thứ ba không nói gì.
Nhưng ánh mắt hắn dừng lại ở thanh kiếm trong tay Tô Tranh.
⚠️ 2. Không phải trùng hợp
Giọng trong thanh kiếm vang lên:
“Bọn chúng đến vì ta.”
Tô Tranh hỏi nhỏ:
“Ngươi từng thuộc tông môn nào?”
Im lặng.
Rồi giọng kia trầm xuống:
“Huyền Vân Kiếm Tông.”
Ba chữ này vừa vang lên—
không khí xung quanh lập tức lạnh hơn.
🧩 3. Không có đường lui
Người dẫn đầu bước tới:
“Giao kiếm ra, ta cho ngươi chết nhanh.”
Tô Tranh nhìn hắn.
Không có sợ hãi.
Chỉ có bình tĩnh.
Hắn hỏi:
“Nếu ta không giao?”
Người kia bật cười:
“Vậy thì ngươi sẽ biết sống không bằng chết là gì.”
🖤 4. Khoảnh khắc đầu tiên
Không ai nhìn thấy Tô Tranh ra tay như thế nào.
Chỉ thấy—
một đường kiếm lóe lên.
Rất nhanh.
Rất ngắn.
Nhưng đủ để xé gió.
Phập.
Một vệt máu bắn ra.
Người đứng gần nhất khựng lại.
Hắn cúi xuống nhìn ngực mình.
Không tin được.
Rồi ngã xuống đất.
⚠️ 5. Im lặng trong rừng
Hai người còn lại sững lại.
Không khí đóng băng.
“Ngươi…”
“Ngươi chỉ là người thường?!”
Tô Tranh không trả lời.
Hắn chỉ siết chặt thanh kiếm.
Trong đầu hắn—
một cảm giác rất lạ xuất hiện.
Không phải sợ.
Mà là…
tĩnh.
Một loại tĩnh lặng sau khi vượt qua ranh giới đầu tiên.
🧠 6. Thanh kiếm thức tỉnh lần nữa
Giọng trong kiếm vang lên:
“Ngươi vừa giết người.”
Tô Tranh đáp:
“Ta biết.”
“Ngươi không run?”
Hắn nhìn hai kẻ còn lại:
“Run để làm gì?”
“Bọn chúng đến giết ta trước.”
Thanh kiếm im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Ngươi hợp với ta hơn ta nghĩ.”
🔴 7. Cuộc săn đảo chiều
Hai tu sĩ còn lại rút pháp khí.
Ánh sáng lạnh lóe lên trong tay họ.
Một người gầm lên:
“Giết hắn!”
Hai luồng khí lao tới.
Tô Tranh lùi nửa bước.
Rồi tiến lên.
Không còn do dự.
Không còn thử nghiệm.
Chỉ có một kiếm.
Xoẹt—!
Ánh kiếm xé qua màn đêm.
Một tiếng hét vang lên.
Rồi im bặt.
🔥 Kết thúc chương 3
Gió dừng lại.
Rừng trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn Tô Tranh đứng giữa hai thi thể.
Thanh kiếm trong tay hắn nhỏ máu xuống đất.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Lần đầu tiên hiểu rõ một điều:
Từ khoảnh khắc giết người đầu tiên—
con đường của hắn đã không còn đường quay lại.
(Hết chương 3)