Sát Tiên Truyện - Chương 2: Thanh kiếm thức tỉnh trong bóng tối
Đêm xuống rất nhanh ở dãy núi Hoang Thạch.
Gió lạnh thổi qua rừng, tạo ra những âm thanh như tiếng thì thầm của vô số sinh vật ẩn trong bóng tối.
Tô Tranh đứng một mình giữa rừng sâu.
Trong tay hắn là thanh kiếm gãy vừa nhặt được.
Không còn là sắt vụn bình thường nữa.
Từ khi hắn rút nó ra khỏi thi thể tu sĩ, nó đã thay đổi.
🖤 1. Thứ không thuộc về thế giới này
Thanh kiếm phát ra ánh sáng rất yếu, nhưng không tắt.
Giống như một ngọn lửa cố chấp không chịu chết.
Tô Tranh nhìn nó rất lâu.
Rồi nói:
“Ngươi còn sống sao?”
Không có ai trả lời.
Nhưng trong đầu hắn—
một tiếng vang nhỏ xuất hiện.
“Ngươi… là ai?”
Tô Tranh không giật mình.
Chỉ nhíu mày:
“Ta là người nhặt được ngươi.”
⚠️ 2. Ký ức của kẻ chết
Đột nhiên.
Cảnh vật xung quanh biến mất.
Tô Tranh cảm thấy đầu óc bị kéo vào một dòng ký ức hỗn loạn.
Hắn thấy:
Một tông môn khổng lồ trên trời cao.
Những tu sĩ bay lượn như thần linh.
Và một trận chiến.
Máu rơi như mưa.
Kiếm quang xé nát bầu trời.
Một giọng nói vang lên trong ký ức:
“Chạy đi! Mang thanh kiếm rời khỏi đây!”
Rồi tất cả bị xé nát.
🧩 3. Trở lại hiện thực
Tô Tranh mở mắt.
Hơi thở hơi nặng.
Nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước.
Thanh kiếm trong tay rung nhẹ.
Giọng nói kia lại xuất hiện:
“Ta… không phải kiếm bình thường.”
Tô Tranh hỏi:
“Ngươi là gì?”
Im lặng vài giây.
Rồi thanh kiếm đáp:
“Ta từng là kiếm của một kẻ bị cả tiên giới truy sát.”
🖤 4. Cơ duyên không phải may mắn
Tô Tranh không nói gì thêm.
Hắn hiểu một điều rất rõ:
Không có thứ gì tự nhiên rơi vào tay hắn.
Thi thể tu sĩ đó.
Thanh kiếm này.
Tất cả đều không phải ngẫu nhiên.
Hắn nhìn xuống thanh kiếm:
“Ngươi chọn ta?”
Thanh kiếm rung nhẹ.
“Không.”
“Là ngươi không sợ chết.”
⚠️ 5. Bước đầu của kiếm đạo nghịch thiên
Gió trong rừng mạnh hơn.
Lá cây rơi xuống xoáy tròn quanh người hắn.
Tô Tranh nâng thanh kiếm lên.
Lần đầu tiên.
Hắn cảm nhận được một dòng năng lượng yếu ớt chảy vào cơ thể.
Không mạnh.
Nhưng thật.
Hắn nói:
“Nếu tiên giới đã giết chủ cũ của ngươi.”
“Vậy từ hôm nay…”
“Ta sẽ dùng ngươi để đòi lại.”
🔴 6. Cảnh báo từ bóng tối
Đột nhiên.
Phía xa rừng.
Một luồng khí lạnh xuất hiện.
Không phải thú hoang.
Cũng không phải người thường.
Là khí tức tu sĩ.
Có người đang đến.
Và không chỉ một người.
Thanh kiếm trong tay Tô Tranh rung mạnh hơn.
Giọng nói vang lên:
“Trốn đi.”
Nhưng Tô Tranh không lùi.
Hắn chỉ siết chặt tay.
“Trốn?”
“Ta vừa mới bắt đầu.”
🔥 Kết thúc chương 2
Bóng đen xuất hiện giữa rừng.
Ánh trăng bị che khuất.
Tô Tranh đứng giữa khoảng đất trống, một mình đối diện với thứ không thuộc về thế giới của thôn nghèo.
Nhưng lần này—
hắn không còn là thiếu niên tay trắng nữa.
Trong tay hắn có kiếm.
Và trong mắt hắn…
là sát ý bắt đầu thức tỉnh.
(Hết chương 2)