Sát Tiên Truyện - Chương 1: Thiếu niên từ thôn nghèo bước ra
Sáng sớm, sương mù bao phủ cả dãy núi Hoang Thạch.
Trong một ngôi làng nhỏ, tiếng gà gáy vang lên khắp nơi.
Tô Tranh mở mắt.
Căn phòng gỗ đơn sơ, mái đã dột vài chỗ.
Hắn ngồi dậy, nhìn bàn tay mình.
Gầy.
Nhiều vết chai.
Không có chút linh khí nào.
🖤 1. Con đường không dành cho kẻ yếu
“Tu tiên?”
Người trong làng từng cười vào mặt hắn.
“Ngươi không có linh căn, mơ cái gì cao xa?”
Nhưng Tô Tranh không cãi.
Cũng không tức giận.
Hắn chỉ im lặng.
Vì hắn biết—
có những thứ không cần người khác cho phép.
⚠️ 2. Thế giới không công bằng
Ngoài làng.
Trên bầu trời.
Thỉnh thoảng có ánh sáng bay qua.
Người tu tiên.
Đối với dân thường, đó là thần tiên.
Đối với Tô Tranh—
đó chỉ là mục tiêu.
Hắn từng thấy một tu sĩ giết người chỉ vì “tâm tình không tốt”.
Cũng từng thấy một thôn bị xóa khỏi bản đồ chỉ vì “chướng mắt tông môn”.
Từ đó—
hắn hiểu một điều:
Tiên không phải thần.
Tiên chỉ là kẻ mạnh hơn.
🧩 3. Lời thề dưới gốc cây cổ
Tô Tranh đi ra sau núi.
Nơi có một cây cổ thụ đã chết khô.
Hắn đứng đó rất lâu.
Rồi rút ra một con dao gãy.
Không phải pháp khí.
Chỉ là dao săn.
Hắn nói:
“Nếu thế giới này nói ta không thể tu tiên…”
“Vậy ta sẽ giết tiên để mở đường.”
Gió thổi qua.
Lá khô rơi xuống đất.
Không ai nghe thấy lời thề đó.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy—
nó đã trở thành định mệnh.
🔥 4. Cơ duyên đầu tiên
Chiều hôm đó.
Trong rừng sau núi.
Tô Tranh đi săn như mọi ngày.
Nhưng lần này—
hắn thấy một thứ không nên xuất hiện ở nơi này.
Một xác tu sĩ.
Áo đạo bào rách nát.
Bên cạnh là một thanh kiếm gãy phát ra ánh sáng yếu ớt.
Tô Tranh đứng im.
Không sợ.
Không chạy.
Chỉ nhìn.
Hắn bước tới.
Ngồi xuống cạnh thi thể.
Lạnh lùng nói:
“Ngươi cũng không mạnh như ta tưởng.”
🖤 5. Thứ thay đổi số phận
Ngay khi tay hắn chạm vào thanh kiếm—
một luồng khí lạnh xuyên vào cơ thể.
Ý thức như bị kéo vào một không gian khác.
Trong đó—
một giọng nói vang lên:
“Kẻ không có linh căn… lại dám chạm vào kiếm tu?”
Tô Tranh mở mắt.
Không lùi.
Không sợ.
Hắn trả lời:
“Không có linh căn thì sao?”
“Nếu trời không cho, ta tự đoạt.”
Không gian rung lên.
Thanh kiếm phát sáng mạnh hơn.
Như đang chọn chủ nhân.
⚠️ 6. Bước đầu của kẻ sát tiên
Ngoài rừng, trời bắt đầu tối.
Tô Tranh đứng dậy.
Trong tay là thanh kiếm gãy.
Nhưng ánh mắt hắn—
đã khác.
Không còn là thiếu niên của thôn nghèo.
Mà là một kẻ vừa bước nửa chân vào con đường không có đường lui.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Giọng thấp:
“Tiên… cũng chỉ là thứ có thể chém.”
🔥 Kết thúc chương 1
Đêm đó, trong Hoang Thạch thôn, không ai biết rằng—
một thiếu niên bình thường đã biến mất.
Và thay vào đó là một người bắt đầu học cách nghịch thiên.
Con đường phía trước không có ánh sáng.
Chỉ có máu, kiếm, và những tồn tại cao cao tại thượng đang chờ bị kéo xuống.
(Hết chương 1)