Tôi Bị Cặp Song Sinh Chiếm Giữ - Chương 4: Cô gái bị đưa vào “vùng cấm”
Chiếc xe đen lao đi giữa màn đêm Bắc Kinh.
Không bật đèn báo.
Không có điểm đến hiển thị.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối trong khoang xe.
🖤 1. Người ngồi đối diện
Mộc Hoan bị giữ lại trong xe nhưng không bị trói.
Cửa khóa tự động.
Cô cố giữ bình tĩnh:
“Các người là ai? Muốn đưa tôi đi đâu?”
Không ai trả lời ngay.
Cho đến khi ghế đối diện khẽ động.
Một người đàn ông trung niên xuất hiện trong bóng tối.
Ánh mắt ông ta bình tĩnh đến đáng sợ.
“Cuối cùng cũng gặp rồi.”
Giọng ông trầm.
Không vội.
Không giải thích.
⚠️ 2. Gia tộc Giang không chỉ có hai anh em
Mộc Hoan cau mày:
“Ông là Giang Kiện?”
Người đàn ông mỉm cười nhẹ:
“Thông minh hơn tôi nghĩ.”
Cô siết tay:
“Ông bắt tôi đi làm gì?”
Ông ta dựa lưng vào ghế:
“Không phải bắt.”
“Là mời.”
Một chữ “mời” khiến không khí trở nên lạnh hơn.
🧩 3. Sự thật bị che giấu phía sau bữa tối
Giang Kiện nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Con nghĩ buổi tối hôm đó chỉ là một cuộc gặp bình thường sao?”
Mộc Hoan im lặng.
Ông ta tiếp:
“Không.”
“Đó là một cuộc kiểm tra.”
Cô khựng lại:
“Kiểm tra?”
Ông ta gật đầu:
“Xem con có phù hợp hay không.”
🖤 4. Hai anh em không phải người bình thường
Xe vẫn chạy.
Ngoài cửa kính là bóng tối.
Giang Kiện nói chậm rãi:
“Hai đứa con trai của tôi không giống người khác.”
“Chúng không dễ tin ai.”
“Cũng không dễ buông tha ai.”
Mộc Hoan lạnh giọng:
“Liên quan gì đến tôi?”
Ông ta nhìn cô:
“Liên quan đến việc… cả hai đều đã để ý đến con.”
⚠️ 5. Từ “quan sát” đến “lựa chọn”
Mộc Hoan siết chặt tay:
“Tôi không phải món đồ để các người lựa chọn.”
Giang Kiện bật cười nhẹ:
“Không ai nói con là món đồ.”
“Nhưng con là biến số.”
“Và biến số thì luôn cần được kiểm soát.”
🧠 6. Hai anh em đang đuổi theo
Cùng lúc đó.
Tại bãi đỗ xe trường đại học.
Hai anh em song sinh đứng cạnh chiếc xe trống.
Cửa mở.
Không còn ai.
Người bên trái siết chặt tay:
“Họ đưa cô ấy đi rồi.”
Người bên phải nhìn theo hướng chiếc xe đã rời đi:
“Không phải đưa.”
“Là dẫn vào khu vực chúng ta chưa từng được phép chạm tới.”
🔴 7. Quy tắc của gia tộc Giang
Trong xe.
Giang Kiện nói tiếp:
“Gia tộc này có một quy tắc.”
Mộc Hoan nhìn ông:
“Quy tắc gì?”
Ông ta chậm rãi:
“Những thứ được hai đứa con trai tôi chú ý…”
“Không được phép tự ý rời đi.”
Không khí trong xe như đông cứng.
Mộc Hoan bắt đầu hiểu—
mọi thứ từ bữa tối hôm đó không phải tình cờ.
Mà là một phần của kế hoạch.
🔥 Kết thúc chương 4
Chiếc xe dần rẽ vào một con đường tối dẫn lên khu biệt thự trên đồi.
Cổng sắt tự động mở ra.
Ánh đèn vàng bật sáng.
Giống như một thế giới khác hoàn toàn tách biệt với thành phố.
Giang Kiện nhìn cô:
“Chào mừng đến nhà.”
Nhưng Mộc Hoan hiểu—
đây không phải “nhà”.
Mà là nơi cô bắt đầu mất quyền lựa chọn.
(Hết chương 4)