Tôi Bị Cặp Song Sinh Chiếm Giữ - Chương 3: Người thứ ba trong bức tường vô hình
Đêm ở thành phố trở nên yên tĩnh hơn sau mười hai giờ.
Nhưng với Mộc Hoan, sự yên tĩnh đó không mang lại cảm giác an toàn.
Nó giống như… có thứ gì đó đang chờ đợi trong bóng tối.
🖤 1. Tin nhắn không tên
Điện thoại rung.
Một lần.
Rồi thêm lần nữa.
Mộc Hoan mở màn hình.
Không có số người gửi.
Chỉ một dòng chữ:
“Cô đang bị theo dõi.”
Cô lập tức bật dậy khỏi giường.
Nhìn quanh phòng.
Không ai.
Không tiếng động.
Nhưng cảm giác lạnh sau gáy khiến cô không thể bình tĩnh.
Cô khóa cửa.
Kéo rèm.
Nhưng trong khoảnh khắc đó—
cô thấy phản chiếu trong kính cửa sổ.
Một chiếc xe đen.
Vẫn ở dưới đường.
⚠️ 2. Hai anh em xuất hiện cùng lúc
Sáng hôm sau.
Mộc Hoan cố gắng sống như bình thường.
Đi học.
Đi làm thêm.
Tránh suy nghĩ về những chuyện kỳ lạ.
Nhưng khi cô bước ra khỏi cổng trường—
cô dừng lại.
Hai người.
Song sinh.
Đứng hai bên cổng.
Như thể đã chờ từ rất lâu.
Một người bước tới trước:
“Cô không trả lời tin nhắn.”
Mộc Hoan cau mày:
“Tin nhắn gì?”
Người còn lại nói chậm rãi:
“Tin nhắn cảnh báo.”
🧩 3. Sự thật bị che giấu
Cô lùi lại một bước:
“Anh đang nói gì vậy? Tôi không hiểu.”
Người bên trái nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Cô nghĩ việc hôm trước chỉ là trùng hợp sao?”
“Chiếc xe, chiếc hộp, tin nhắn…”
Mộc Hoan ngắt lời:
“Các anh đang theo dõi tôi.”
Lần này, hai người im lặng.
Không phủ nhận.
Cũng không thừa nhận.
Chỉ có ánh mắt trở nên sâu hơn.
🖤 4. Lần đầu tiên họ không giấu nữa
Người bên phải tiến lên một bước:
“Nếu chúng tôi theo dõi cô…”
“Thì cô đã không còn đứng đây để hỏi.”
Câu nói khiến không khí đông lại.
Mộc Hoan siết chặt quai túi:
“Vậy là ai?”
Không ai trả lời ngay.
Cho đến khi người bên trái lên tiếng:
“Có người không muốn cô tồn tại trong tầm nhìn của chúng tôi.”
⚠️ 5. Cái tên không được nhắc
Mộc Hoan cau mày:
“Các anh đang nói về ai?”
Hai anh em nhìn nhau.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Rồi đồng thanh nói:
“Gia đình Giang.”
Câu nói đó rơi xuống như một viên đá.
Nặng.
Lạnh.
Và rõ ràng.
🧠 6. Lời cảnh báo đầu tiên thật sự
Người bên trái nói tiếp:
“Chú của chúng tôi không đơn giản như cô nghĩ.”
“Ông ấy đang tìm một thứ.”
Mộc Hoan hỏi nhanh:
“Tìm cái gì?”
Lần này—
câu trả lời khiến cô lạnh người:
“Cô.”
🔴 7. Bước gần hơn vào nguy hiểm
Chiều hôm đó.
Mộc Hoan định rời trường sớm.
Nhưng khi đi qua bãi đỗ xe—
cô dừng lại.
Chiếc xe đen hôm trước.
Đã ở ngay trước mặt.
Cửa xe mở.
Không ai bước ra.
Nhưng điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn mới:
“Lên xe.”
Không tên người gửi.
Không giải thích.
Chỉ hai chữ.
Nhưng đủ khiến cô đứng im tại chỗ.
🔥 Kết thúc chương 3
Từ phía xa, hai anh em song sinh đang chạy tới.
Nhưng đã muộn.
Cửa xe đen đóng lại.
Mộc Hoan biến mất khỏi tầm nhìn của họ chỉ trong vài giây.
Và trong khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh—
cô nhận ra một điều:
Mình chưa từng thật sự được tự do.
Chỉ là… chưa đến lúc bị đưa đi.
(Hết chương 3)