Tôi Bị Cặp Song Sinh Chiếm Giữ - Chương 2: Những bước chân không thể tránh khỏi
Sau bữa tối hôm đó, Mộc Hoan tưởng rằng mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Một buổi gặp mặt kỳ lạ.
Một gia đình giàu có xa lạ.
Và hai người con trai song sinh với ánh nhìn khó hiểu.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng cô đã sai.
🖤 1. Ngày đầu tiên không yên ổn
Sáng hôm sau, Mộc Hoan trở về căn hộ của mình trong thành phố.
Cô nghĩ ít nhất mình sẽ được thở lại trong không gian quen thuộc.
Nhưng khi mở cửa—
cô khựng lại.
Trên bàn có một hộp giấy.
Không có người gửi.
Không có ghi chú.
Chỉ là một chiếc hộp màu đen đặt ngay ngắn, như thể nó đã ở đó từ lâu.
Cô chậm rãi bước lại.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc khăn tay màu trắng.
Và một mảnh giấy nhỏ:
“Cô đã để quên nó ở vườn.”
Mộc Hoan sững lại.
“Không thể nào…”
Cô chưa từng làm rơi bất cứ thứ gì.
⚠️ 2. Sự xuất hiện không báo trước
Cùng lúc đó, điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn lạ:
“Mở cửa sổ.”
Cô quay phắt lại.
Không có ai trong phòng.
Nhưng cảm giác bị theo dõi khiến sống lưng cô lạnh đi.
Cô từ từ bước tới cửa sổ.
Kéo rèm.
Ngoài đường—
một chiếc xe đen đậu đối diện tòa nhà.
Không bật đèn.
Không có biển số rõ ràng.
Nhưng cô biết.
Có người đang nhìn lên đây.
🧩 3. Người song sinh đầu tiên xuất hiện
Buổi chiều cùng ngày, tại trường đại học.
Mộc Hoan đang đi trên hành lang thì bị gọi lại.
“Cô Mộc Hoan.”
Giọng nói trầm, bình tĩnh.
Cô quay lại.
Một trong hai anh em song sinh đứng đó.
Áo sơ mi trắng, tay đút túi, ánh mắt lạnh hơn hôm qua.
“Anh… sao anh lại ở đây?”
Anh ta không trả lời ngay.
Chỉ bước tới gần.
Rất tự nhiên.
“Cô làm rơi thứ này.”
Anh đưa ra một chiếc bút.
Chiếc bút của cô.
Mộc Hoan sững lại:
“Không… tôi không nhớ…”
Anh cắt lời:
“Cô hay quên đồ như vậy sao?”
Giọng nói không mang cảm xúc.
Nhưng lại khiến cô khó phản bác.
🖤 4. Khoảng cách bị xóa đi
Cô lùi lại nửa bước:
“Anh theo dõi tôi à?”
Anh ta hơi nghiêng đầu.
“Không.”
“Chỉ là trùng hợp.”
Câu trả lời quá bình thản.
Khiến cô không thể tin.
Ngay lúc đó—
người còn lại xuất hiện ở cuối hành lang.
Hai anh em đứng ở hai đầu.
Nhìn thẳng vào cô.
Không ai nói gì.
Nhưng Mộc Hoan lại có cảm giác—
mình đang bị kẹt giữa một vòng vây vô hình.
⚠️ 5. Lời nhắc không rõ ràng
Người thứ hai bước tới trước.
“Đừng đi một mình.”
Mộc Hoan cau mày:
“Tại sao ai cũng nói câu đó?”
Anh ta không trả lời.
Chỉ nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Vì có người đã bắt đầu để ý đến cô.”
Câu nói đó khiến không khí xung quanh như hạ nhiệt.
Mộc Hoan siết chặt tay:
“Anh đang nói ai?”
Nhưng lần này—
không có câu trả lời.
🧠 6. Bóng tối phía sau gia tộc Giang
Tối hôm đó, tại biệt thự.
Chú Giang Kiện nhìn hai con trai mình:
“Các con đã gặp cô ấy rồi?”
Cả hai cùng im lặng.
Một lúc sau, một người nói:
“Rồi.”
Người còn lại bổ sung:
“Cô ấy không giống những người trước.”
Giang Kiện đặt ly rượu xuống:
“Không được làm hỏng kế hoạch.”
Hai anh em nhìn nhau.
Không phản đối.
Nhưng ánh mắt lại đồng thời trở nên sâu hơn.
🔥 Kết thúc chương 2
Đêm đó, Mộc Hoan nằm trên giường nhưng không ngủ được.
Tin nhắn cuối cùng vẫn còn trong điện thoại:
“Đừng ở một mình.”
Cô không biết ai gửi.
Cũng không biết vì sao.
Nhưng lần đầu tiên—
cô cảm thấy thế giới mình đang sống bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
Và từ những vết nứt đó…
có thứ gì đó đang chậm rãi bước vào.
(Hết chương 2)