Tôi Bị Cặp Song Sinh Chiếm Giữ - Chương 1: Bữa tối không nên diễn ra
Trời tối.
Biệt thự nhà họ Giang sáng đèn vàng ấm, nhưng không khí bên trong lại hoàn toàn trái ngược.
Yên tĩnh.
Quá yên tĩnh.
Mộc Hoan đứng sau lưng mẹ mình, tay khẽ nắm chặt mép váy.
Cô không quen với nơi này.
Quá sang trọng.
Quá xa lạ.
🖤 1. Người đàn ông mẹ cô chọn
Mẹ cô mỉm cười:
“Hoan, đây là chú Giang Kiện.”
Người đàn ông trung niên ngồi đối diện gật đầu nhẹ.
Ông ta lịch thiệp, thành đạt, và có khí chất của người từng trải.
Nhưng điều khiến Mộc Hoan khó chịu không phải ông ta.
Mà là hai người ngồi bên cạnh.
⚠️ 2. Hai ánh nhìn kỳ lạ
Song sinh.
Giống nhau đến mức khó phân biệt.
Một người dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh như không quan tâm bất cứ điều gì.
Người còn lại thì mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại sâu đến khó hiểu.
Ngay khi Mộc Hoan bước vào—
cả hai đều nhìn cô.
Không rời mắt.
Không che giấu.
Mộc Hoan khẽ cau mày.
“Có gì đó sai…”
Cô nghĩ vậy.
🧩 3. Bữa ăn bắt đầu
Bữa tối diễn ra bình thường.
Người lớn nói chuyện về công việc, về hợp tác, về tương lai.
Nhưng Mộc Hoan không thể tập trung.
Cô cảm nhận rõ ràng—
ánh nhìn từ hai phía bàn ăn luôn dừng lại trên cô.
Không phải tò mò.
Mà giống như… đang quan sát.
Đánh giá.
Và ghi nhớ.
🖤 4. Câu hỏi không nên hỏi
Khi món ăn thứ hai được dọn lên, người anh song sinh bên trái đột nhiên lên tiếng:
“Cô ấy là con gái ruột của bác sao?”
Không khí hơi khựng lại.
Mẹ Mộc Hoan cười nhẹ:
“Đúng vậy.”
Người kia gật đầu.
Không nói thêm.
Nhưng ánh mắt lại tối hơn một chút.
Người còn lại thì cười nhẹ:
“Thú vị thật.”
Mộc Hoan nghe thấy câu đó.
Cô lập tức nhìn lên:
“Anh vừa nói gì?”
Không ai trả lời cô.
⚠️ 5. Cảm giác bị “bao vây”
Sau bữa ăn.
Mộc Hoan xin phép ra ngoài vườn cho thoáng.
Không khí đêm mát lạnh.
Cô vừa bước ra thì nghe tiếng bước chân phía sau.
Một người.
Rồi hai người.
Cô quay lại.
Song sinh.
Một người đứng bên trái, một người đứng bên phải.
Giữ khoảng cách rất lịch sự.
Nhưng lại khiến cô có cảm giác—
mình đang bị chặn đường.
🧠 6. Lời cảnh báo đầu tiên
Người bên trái lên tiếng:
“Đừng đi một mình ở đây.”
Mộc Hoan cau mày:
“Tôi chỉ đi dạo.”
Người bên phải mỉm cười:
“Ở nơi này, không có gì chỉ là đi dạo.”
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng khiến cô lạnh sống lưng.
Gió thổi qua vườn, làm đèn hiên nhà chớp nhẹ.
Mộc Hoan cảm giác—
từ lúc bước vào căn biệt thự này,
cô đã không còn thuộc về thế giới bên ngoài nữa.
🔥 Kết thúc chương 1
Song sinh đứng hai bên cô.
Không tiến lại gần.
Không rời đi.
Chỉ nhìn cô im lặng.
Như thể họ đã tìm thấy một thứ—
mà họ sẽ không bao giờ để mất.
Và Mộc Hoan, lần đầu tiên cảm thấy:
đêm nay không phải là một bữa gặp mặt.
Mà là khởi đầu của một sự ràng buộc không thể thoát.
(Hết chương 1)