Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 3: Khoảng cách mà anh không thể kiểm soát
Ba ngày tiếp theo, Bắc Kinh không có gì thay đổi.
Nhưng với Tần Triệt, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Anh không nói nhiều hơn bình thường.
Không nổi giận.
Cũng không tỏ ra mất kiên nhẫn.
Chỉ là… càng ngày càng trầm.
🖤 1. Dấu vết đầu tiên
Trong phòng họp Tần thị.
Trợ lý đứng báo cáo:
“Tần tổng, chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ dữ liệu thuê nhà, tài khoản ngân hàng, camera khu vực…”
“Không có bất kỳ dấu hiệu nào của Đường Hinh trong 72 giờ qua.”
Một nhân viên khác bổ sung:
“Ngay cả hệ thống giao thông cũng không có ghi nhận di chuyển rõ ràng.”
Không khí trong phòng họp im lặng.
Tần Triệt đặt bút xuống.
“Tiếp tục tìm.”
Chỉ một câu.
Nhưng giọng nói không còn lạnh như trước.
Mà nặng hơn.
⚠️ 2. Người không nên biến mất
Sau cuộc họp, trợ lý đi theo anh.
“Tần tổng… có thể cô ấy chỉ muốn rời khỏi thành phố.”
Tần Triệt không nhìn anh ta.
“Không.”
Trợ lý hơi sững lại.
Tần Triệt dừng bước trước cửa kính văn phòng.
“Cô ấy không phải kiểu người biến mất không lý do.”
Ánh mắt anh tối xuống:
“Nếu cô ấy rời đi… thì chắc chắn là vì có người khiến cô ấy rời đi.”
🧩 3. Một manh mối nhỏ
Buổi tối.
Một file dữ liệu được gửi đến máy của Tần Triệt.
Không có người gửi.
Chỉ có một dòng chữ:
“Nếu muốn tìm cô ấy, đừng tìm ở nơi anh nghĩ.”
Trợ lý tái mặt:
“Tần tổng… cái này có thể là bẫy.”
Tần Triệt nhìn màn hình rất lâu.
Rồi nói:
“Không.”
“Đây là lời nhắc.”
🔴 4. Đường Hinh ở một nơi khác
Trong một căn hộ nhỏ ngoại ô thành phố.
Đường Hinh đang ngủ.
Điện thoại của cô rung lên.
Không có số.
Không hiển thị tên.
Chỉ một tin nhắn:
“Em nghĩ mình có thể biến mất sao?”
Cô bật dậy ngay lập tức.
Nhìn màn hình.
Nhưng tin nhắn đã biến mất.
Không còn gì cả.
Chỉ còn lại màn hình khóa tối đen.
🖤 5. Lần đầu anh đến gần sự thật
Cùng thời điểm đó.
Tần Triệt đứng trước một tòa nhà cũ bị bỏ hoang.
Đây là địa điểm cuối cùng có dấu vết kỹ thuật số liên quan đến Đường Hinh.
Không ai biết tại sao anh lại tự mình đến đây.
Trợ lý đi theo phía sau:
“Tần tổng, nơi này đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi.”
Tần Triệt không trả lời.
Anh bước vào.
Bên trong tối.
Không khí ẩm và lạnh.
Nhưng trên bàn cũ—
có một tờ giấy bị gấp lại.
🧠 6. Sự thật bắt đầu lộ diện
Tần Triệt mở tờ giấy.
Bên trong chỉ có một dòng chữ:
“Cô ấy không rời đi vì cô ấy muốn.”
Ánh mắt anh lập tức thay đổi.
Lần đầu tiên trong nhiều năm—
có một thứ cảm xúc rất nhỏ xuất hiện trong đáy mắt anh.
Không phải tức giận.
Không phải lạnh lùng.
Mà là…
nghi ngờ.
🔥 Kết thúc chương 3
Tần Triệt đứng trong căn phòng tối.
Ngoài kia gió thổi qua khe cửa, tạo ra âm thanh như tiếng cảnh báo.
Anh siết chặt tờ giấy trong tay.
Lần đầu tiên, anh nhận ra:
Đường Hinh không chỉ đơn giản là rời đi.
Mà có người—
đã kéo cô ra khỏi thế giới của anh.
(Hết chương 3)