Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 2: Khi cô biến mất, anh mới bắt đầu tìm
Ba ngày sau đêm đó.
Bắc Kinh vẫn nhộn nhịp như thường.
Nhưng với Tần Triệt, mọi thứ lại giống như bị cắt mất một mảnh.
Một mảnh rất nhỏ.
Nhưng đủ để khiến mọi thứ trở nên khó chịu.
🖤 1. Sự im lặng bất thường
Trong văn phòng tầng cao nhất của Tần thị, trợ lý đứng trước bàn làm việc, không dám thở mạnh.
“Tần tổng… Đường Hinh đã nghỉ việc.”
Tần Triệt không ngẩng đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Trợ lý ngẩn ra.
“Cô ấy cũng đã trả lại toàn bộ thẻ nhân viên và không còn liên lạc được.”
Lần này, tay Tần Triệt dừng lại.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để người đối diện nhận ra.
Anh ngẩng lên:
“Không liên lạc được?”
“Vâng… số điện thoại bị hủy, địa chỉ thuê nhà cũng đã trả lại.”
Trong phòng im lặng vài giây.
Rồi Tần Triệt đứng dậy.
⚠️ 2. Lần đầu anh chủ động tìm
Không ai trong công ty từng thấy Tần Triệt tự mình rời văn phòng giữa giờ làm việc.
Nhưng hôm đó thì khác.
Anh xuống thẳng bãi đỗ xe.
“Đi.”
Chỉ một chữ.
Tài xế lập tức khởi động xe.
Không ai biết điểm đến.
Chỉ biết xe chạy xuyên qua thành phố, dừng lại trước khu căn hộ cũ của Đường Hinh.
Cửa khóa.
Không ánh đèn.
Không dấu hiệu sinh hoạt.
Tần Triệt đứng dưới mưa nhẹ.
Lần đầu tiên, anh cau mày.
🧩 3. Căn phòng trống
Cửa được mở bằng chìa khóa dự phòng.
Bên trong lạnh.
Rất lạnh.
Không còn đồ trang trí.
Không còn quần áo.
Chỉ còn lại một căn phòng trống đến mức như chưa từng có ai sống ở đây.
Trợ lý đứng phía sau:
“Tần tổng… cô ấy dọn đi rất gọn.”
Tần Triệt bước vào.
Ánh mắt lướt qua từng góc.
Không nhanh.
Không vội.
Nhưng càng nhìn, sắc mặt càng trầm xuống.
💔 4. Thứ anh không hiểu
Trên bàn có một thứ duy nhất còn sót lại.
Một tấm ảnh cũ.
Đường Hinh trong ảnh đang cười.
Rất nhẹ.
Rất thật.
Tần Triệt cầm lên.
Nhìn rất lâu.
Trợ lý đứng bên cạnh không dám nói gì.
Sau một lúc, anh hỏi:
“Cô ấy đi đâu?”
Trợ lý lắc đầu:
“Không rõ… giống như biến mất hoàn toàn.”
Tần Triệt đặt tấm ảnh xuống.
Giọng anh thấp hơn bình thường:
“Không ai có thể biến mất khỏi Bắc Kinh mà không để lại dấu vết.”
🔴 5. Bắt đầu truy tìm
Cùng lúc đó, tại một quán bar nhỏ ngoại thành.
Đường Hinh đang ngồi một mình.
Không váy sang trọng.
Không ánh đèn xa hoa.
Chỉ là một chiếc áo đơn giản và ly nước trên bàn.
Cô im lặng nhìn dòng người qua lại.
Như thể đã rời khỏi thế giới cũ hoàn toàn.
Một người bạn bên cạnh hỏi:
“Cậu thật sự từ bỏ Tần Triệt rồi à?”
Đường Hinh khẽ cười.
“Không phải từ bỏ.”
“Mà là dừng lại.”
🖤 6. Cuộc gặp chưa xảy ra
Ngoài cửa quán bar.
Một chiếc xe đen dừng lại.
Cửa kính hạ xuống.
Tần Triệt nhìn về phía ánh đèn bên trong.
Không ai biết anh đã tìm đến đây bao nhiêu lần.
Nhưng lần này—
anh không vào.
Chỉ nhìn.
Rất lâu.
Trợ lý ngồi bên cạnh:
“Tần tổng… có cần gọi cô ấy ra không?”
Tần Triệt không trả lời ngay.
Ánh mắt anh dừng lại ở bóng người mờ trong quán bar.
Rồi nói một câu rất thấp:
“Không cần.”
“Lần này… tôi sẽ để cô ấy tự quay lại.”
🔥 Kết thúc chương 2
Trong quán bar, Đường Hinh vẫn không biết rằng—
có một người đàn ông đang đứng ngoài bóng tối, nhìn cô rất lâu.
Và từ khoảnh khắc cô rời đi,
cuộc chơi giữa họ… mới thật sự bắt đầu.
(Hết chương 2)