Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 1: Lời từ chối lạnh nhất
Trời đêm Bắc Kinh lạnh hơn thường ngày.
Đường phố sáng đèn, dòng người qua lại trong quán bar xa hoa, nơi tiếng nhạc dồn dập hòa cùng ánh sáng mờ ảo.
Trong một căn phòng riêng trên tầng cao nhất, Đường Hinh đứng trước cửa.
Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, nhưng khí chất lại không hề yếu ớt.
Ngược lại—
có chút bướng bỉnh.
Cô hít sâu một hơi rồi đẩy cửa vào.
⚠️ 1. Người đàn ông không nên chạm vào
Trong phòng, Tần Triệt đang ngồi trên sofa.
Ánh sáng phản chiếu lên gương mặt anh khiến nó càng trở nên lạnh lùng và xa cách.
Anh không nhìn cô ngay.
Chỉ lật nhẹ trang tài liệu.
“Cô lại đến nữa.”
Giọng anh trầm, không cảm xúc.
Đường Hinh bước vào:
“Em chỉ muốn một câu trả lời.”
Tần Triệt cuối cùng cũng ngẩng lên.
Ánh mắt anh dừng trên cô rất lâu.
Rồi nói:
“Câu trả lời vẫn như cũ.”
🖤 2. Sự cố chấp của một người không biết lùi
Đường Hinh siết tay:
“Anh chưa từng thử chấp nhận em.”
Tần Triệt bật cười nhẹ.
Nhưng không phải kiểu vui vẻ.
Mà là kiểu lạnh đến mức xa cách.
“Không cần thử.”
“Vì tôi biết kết quả.”
Một câu nói.
Đủ để cắt đứt toàn bộ hy vọng của cô.
💔 3. Khoảnh khắc bị đẩy ra xa
Đường Hinh đứng im.
Không khóc.
Không làm ầm.
Chỉ nhìn anh.
“Nếu em không quay lại nữa thì sao?”
Tần Triệt đặt tài liệu xuống.
Giọng anh bình tĩnh:
“Vậy thì tốt.”
Không chút do dự.
Không chút dao động.
🌙 4. Cô rời đi trong im lặng
Đường Hinh quay người.
Không nói thêm câu nào.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng lại giống như một dấu chấm hết.
Trong hành lang dài, ánh đèn vàng rọi xuống bóng cô.
Lần đầu tiên—
cô nhận ra:
Có những người, không phải cứ cố gắng là sẽ thuộc về mình.
🧩 5. Người đàn ông không biết mình đã mất gì
Trong phòng.
Tần Triệt vẫn ngồi yên.
Không ai biết trong khoảnh khắc Đường Hinh rời đi—
ánh mắt anh có một chút thay đổi rất nhỏ.
Nhưng rồi nhanh chóng biến mất.
Anh đứng dậy.
Bước tới cửa sổ.
Nhìn xuống thành phố.
“Rời đi cũng tốt.”
Anh tự nói với chính mình.
Nhưng không biết vì sao—
căn phòng hôm đó, trở nên yên tĩnh đến khó chịu.
🔥 Kết thúc chương 1
Đường Hinh rời khỏi quán bar.
Gió lạnh thổi qua khiến cô khẽ run.
Cô tưởng rằng đây là kết thúc.
Nhưng cô không biết—
có những người đàn ông, chỉ khi mất đi rồi mới bắt đầu hiểu mình đã muốn giữ lại điều gì.
Và Tần Triệt…
không phải ngoại lệ.
(Hết chương 1)