《Dưới Ánh Đèn Thành Phố Ảo》 - Chương 2: Thuật Toán Không Thuộc Về Con Người
Đồng hồ đếm ngược trên màn hình điện thoại của Linh vẫn chạy, dù cô đã thử tắt nguồn, tháo sim, thậm chí khởi động lại máy. Con số ấy như được khắc thẳng vào mắt cô, không phụ thuộc vào bất kỳ thiết bị nào.
Cô ngồi bất động trên giường, nhìn vào khoảng không trước mặt.
Nếu đây là trò đùa, thì nó quá tinh vi.
Nếu là hacker, thì họ đã vượt qua mọi lớp bảo mật cô từng biết.
Nhưng điều khiến Linh sợ nhất là cảm giác: nó không “nhắm vào cô” một cách ngẫu nhiên.
Nó đã chọn cô từ trước.
Cô mở laptop, lần này không vào mạng xã hội nữa. Linh truy cập thẳng vào hệ thống phân tích log mạng — thứ mà cô chỉ dùng khi nhận các dự án kỹ thuật.
Không có gì bất thường.
Cho đến khi cô chạy lệnh kiểm tra DNS.
Một dòng truy vấn lạ xuất hiện.
query: unknown_stream_001.tmp
response: delivered locally
source: unknown node
“Unknown node?”
Linh cau mày. Trong mạng internet, không tồn tại khái niệm “node không xác định” theo cách này. Mọi gói dữ liệu đều phải đi qua ISP, server, hoặc CDN nào đó.
Nhưng cái này… như thể nó được gửi trực tiếp vào thiết bị của cô.
Không qua mạng.
Cô gọi cho My.
Sau ba hồi chuông, My bắt máy, giọng ngái ngủ:
“Trời ạ, mày biết mấy giờ chưa?”
“Nghe tao nói,” Linh cắt ngang, giọng gấp gáp. “Tao cần mày kiểm tra một video giúp tao.”
“Video gì?”
“Không có link. Không có nguồn. Nó tự xuất hiện.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi My bật cười:
“Linh, mày làm editor lâu quá bị stress rồi. Có khi bị hallucination digital luôn đó.”
“Không. Tao đang bị theo dõi.”
Câu nói vừa dứt, đường dây bỗng phát ra tiếng rè rè.
Một âm thanh giống như nhiễu sóng.
Rồi giọng My thay đổi, nhỏ hơn, chậm hơn:
“...Mày chắc là chỉ có một mình mày xem nó không?”
Linh sững người.
“Ý mày là sao?”
Nhưng cuộc gọi bị ngắt.
Điện thoại chuyển về màn hình chính.
Không còn lịch sử cuộc gọi.
23:00:00.
Đếm ngược còn 23 giờ.
Linh đứng dậy, quyết định rời khỏi căn phòng. Nếu ở đây có thứ gì đó đang “theo dõi”, thì cô cần thay đổi môi trường.
Cô chạy xuống phố.
Hà Nội về đêm vẫn đông, nhưng với cô, mọi thứ như bị phủ một lớp filter mờ. Ánh đèn neon kéo dài bất thường. Biển quảng cáo chớp tắt không theo nhịp.
Cô ghé vào một quán net cũ — nơi luôn đông người, nơi dữ liệu không thể dễ bị kiểm soát cá nhân.
“Cho em một máy,” cô nói.
Người chủ quán gật đầu.
Linh đăng nhập tài khoản phụ, tạo môi trường sandbox, bắt đầu quét toàn bộ thiết bị mạng trong khu vực.
Và rồi cô thấy nó.
Một thiết bị lạ trong danh sách LAN.
Tên:
viewer_01
IP: không xác định
Ping: 0 ms
Trạng thái: online
Linh nuốt khan.
Cô thử trace route.
Kết quả trả về chỉ có một dòng:
RETURNED TO SOURCE
“Không thể nào…”
Một người ngồi cạnh cô trong quán net bỗng ho nhẹ.
Linh quay sang.
Một thanh niên đeo tai nghe, mắt dán vào màn hình. Nhưng điều khiến cô lạnh sống lưng là màn hình của anh ta.
Đang phát video giống hệt cái cô đã xem.
Con hẻm.
Người phụ nữ.
Chính cô.
Linh đứng bật dậy.
“Anh… anh cũng thấy cái video đó?”
Người kia không trả lời.
Chỉ chậm rãi quay sang.
Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt anh ta.
Không có biểu cảm.
Chỉ có một dòng chữ nhỏ phản chiếu trong mắt:
“VIEWER SYNCED”
Linh lùi lại.
Ghế ngã xuống sàn.
Cả quán net quay đầu nhìn cô.
Nhưng không ai nói gì.
Không ai hỏi chuyện gì xảy ra.
Tất cả họ… đều đang nhìn màn hình của mình.
Và tất cả đều đang xem cùng một video.
23:11:11.
Điện thoại Linh rung lên.
Không phải thông báo.
Mà là video tự động bật.
Lần này không còn con hẻm.
Mà là chính cô đang ngồi trong quán net.
Từ góc camera phía sau.
Một giọng nói vang lên, rõ ràng hơn trước:
“Khi người xem đủ nhiều, thực tại sẽ đồng bộ.”
Linh quay đầu lại.
Không có camera.
Không có thiết bị ghi hình.
Nhưng video vẫn tiếp tục.
“Bạn không bị theo dõi. Bạn đang được tái tạo.”
Màn hình trong quán net đồng loạt chuyển sang màu đen.
Rồi cùng một dòng chữ xuất hiện trên tất cả máy:
“CHAPTER 2: COMPLETED VIEWING”
Linh chạy ra khỏi quán net.
Nhưng khi bước xuống đường, cô nhận ra một điều kinh hoàng.
Tất cả màn hình điện thoại xung quanh — người đi bộ, tài xế, quán cà phê — đều đang phát cùng một video.
Và trong mỗi video đó…
đều có cô.
23:00:00 → 22:59:59
Đếm ngược không dừng lại.
Chỉ vừa mới bắt đầu.